Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.

ướt, đều là thảo dược đông y, Thẩm Tích Phàm một cây cũng không biết, chỉ có thể tò mò mở to con mắt mà xem.
Thật sự cây cối nghìn hình vạn trạng, đến ngay cả Hà Tô Diệp cũng đều nhận biết không hết, anh cười giải thích: “Tôi thà chết còn tốt hơn sống khổ, sinh viên dược thật đáng thương, lần trước cùng bọn họ tới đây, dài dòng văn tự nói tới mức tôi bị mơ hồ.”
Lá cây tỉa khéo léo, lăn xuống giọt nước. Thẩm Tích Phàm cẩn thận dùng tay chạm vào: “Hà Tô Diệp , nếu tôi làm hỏng rồi có thể bị phạt tiền hay không?”
“ưhm…..” Hà Tô Diệp đến gần cô, “ Tôi cùng không biết, dù sao thì cũng có mấy cây thảo dược vô giá…..”.
Thẩm Tích Phàm vội vàng rụt tay về, cảnh giác nhìn anh, vậy mà Hà Tô Diệp lại nắm lấy vài tán lá cây, cười hì hì: “ Cái cây ở chỗ của cô là mã lam, nói cho rõ ràng chính là rễ bản lam.”
“Rễ bản lam chính là làm từ lá cây này đúng không?”.
Hà Tô Diệp vừa đi vừa nói: “Rễ bản lam, rễ bản lam, đương nhiên làm từ thân với rễ rồi. Cô nhóc, nơi này không khí rất tốt, lá to nhìn tới đều là màu xanh, mưa hết trời xanh sẽ toàn mùi thanh hương của bùn đất, tôi trước đây rất thích đến chỗ này.”
Anh đã đi xa, tới góc vườn nhìm ngắm bông hoa không biết tên. Thẩm Tích Phàm ngồi xổm xuống trước mặt một chậu cây, nheo ánh mắt lại, nhỏ giọng lầm bầm: “Mi là tía tô, cũng tên là Tô Diệp, ta có một chút thích mi, mi đối với ta có tý cảm giác gì không?”.
Trên lá cây màu xanh xuyên thấu vài vết đốm, bị hơi nước bốc lên càng như trong suốt, cô nhẹ nhàng lay động cành lá, lộ ra nụ cười hạnh phúc.
———-
Lúc Thẩm Tích Phàm về nhà, Thẩm bố đang cầm cuốn tạp chí đọc đến say sưa hứng thú, Thẩm mẹ ở trong phòng bếp gọi: “Phàm Phàm, mau đến giúp, hai tay mẹ bận không không nghỉ được rồi này.”
Cô rửa sạch tay liền đi thái rau, Thẩm mẹ cho gạo vào nồi, thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Phàm Phàm a, nói thử với mẹ con cùng vị bác sĩ kia phát triển đến đâu rồi?”
Tròng lòng cô thầm kêu không ổn, Lý Giới sắp phải kết hôn, về sau cô sẽ không thể diễn trò đồng minh, đành phải cười làm lành: “Có thể đến đâu chứ, không phải như vậy sao, bình thường bình thường!”.
Thẩm mẹ gật gật đầu: “Bình thường là được nhất, con sắp phải đi nước ngoài, lại bị việc này bám theo không tốt lắm, lần trước cô Dương còn muốn giới thiệu cho con một đứa, bị mẹ một lời từ trối,sau này mang một thằng con rể quay về có phải tốt hơn không!”
Thẩm Tích Phàm âm thầm vui sướng gọi to thượng đế, chuẩn bị ngày mai đi thắp cho ngài một nén nhang. —bây giờ em mới nghe nói Jesu cũng thích hít hương bổ phổi ^^
Cơm nước xong xuôi, cô chui vào phòng mình lên mạng, Thẩm bố đẩy cửa bước vào, cầm một quyển tạp chí, dáng vẻ thật nghiêm túc, nhỏ giọng hỏi: “Người này có phải Đái Hằng hay không?”
Trên một chuyên mục của cái tạp chí tài chính kinh tế nào đó có tiêu đề “Thương chiến lĩnh vực điện tử, Trung Vũ trở thành người thắng cuộc lớn nhất”, bên cạnh là bức ảnh chụp Nghiêm Hằng, sắp xếp trên mặt giấy tràng giang đại hải toàn bộ là phần giới thiệu của công ty và một người nào đó, Thẩm Tích Phàm nhìn vài giây , “à” một tiếng, “Là Đái Hằng, có điều anh ta hiện tại tên là Nghiêm Hằng”.
Chân mày Thẩm bố cau lại: “Phàm Phàm, con hiện tại….. Bố là nói các con hai đứa hiện tại còn qua lại?”.
Thẩm Tích Phàm tươi cười: “Bố, bây giờ anh ta đang ở tại khách sạn bọn con.”
Thẩm bố kéo chiếc ghế ngồi xuống: “Làm một người bố, thế mà chuyện chung thân đại sự của con gái lại rất ít quan tâm, bố luôn luôn cho rằng người con gái bố yêu thương nhất định sẽ không thua kém, cho nên cũng không can thiệp, nhưng ba năm trước đây việc kia của con, bố thật sự rất lo lắng.”
Cô cúi đầu nhỏ giọng nói: “Bố, con cũng vẫn luôn muốn nói với bố chuyện này, con quả thật đã gặp Đái Hằng, hơn nữa còn không chỉ một hai lần, anh ấy còn hỏi con, con cùng anh ấy còn có cơ hội hay không?”
Thẩm bố ngây ngẩn cả người, lập tức cười ha ha: “Bố đã nói con gái nhà chúng ta sẽ không thể không có người muốn, mẹ con còn cả ngày lo lắng, thế nào hả, con cân nhắc xong rồi chứ?”.
“Con không biết, bố, con cũng không thể nói rõ đối với anh ấy là cái cảm giác gì.” Thẩm Tích Phàm ngẩng đầu lên, đắn đo một chút: “Từ sau khi biết anh ấy ở tại khách sạn, con luôn trốn tránh, anh ấy không đến tìm con, con cũng sẽ không chủ động tìm đến anh ấy, kỳ thực con hy vọng tình huống như vậy tiếp tục duy trì, không nghĩ cũng không quan tâm.”
Thẩm bố hiểu ý cười rộ lên: “Con gái con thật sự giống bố, bố con trước kia cũng vậy. Bố bí mật nói cho con nha, năm ấy là mẹ con theo đuổi bố, bà ấy đuổi bố trốn, thật ra bố lúc ấy không nghĩ, cũng không quan tâm, cho rằng cứ tiếp tục như vậy đi, nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt. Kỳ thật, bố trước đây rất xem trọng Đái Hằng, từ sau khi nó chia tay với con, bố liền thấy chán ghét nó, con trai một chút cảm giác trách nhiệm cũng không có, cái loại người như vậy không xứng với bảo bối nhà ta. Hiện tại nó muốn cùng con quay lại, bố không can thiệp quyết định của con, chính là muốn nói cho con, điều đầu tiên, thấy rõ tình cảm của bản thân đối với nó; điều thứ