Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2591 lượt.
tôi làm xong mấy việc này, sẽ đưa cậu về nhà.”
“Không cần.” Anh quay người bỏ ra cửa.
“Haizzz! Cậu không sợ lạc đường sao? À, đúng rồi! Cô ta đốt lò hương để cậu tìm được đường về nhà đúng không?” Bà chủ cười gian xảo. “Phải công nhận cô ta thật biết ăn cắp trái tim người khác nhưng không ngờ cậu cũng dễ dàng rung động như vậy. Hay là, cậu giáng một đòn quyết định đi. Dùng cách lần trước tôi nói với cậu đó. Cậu chỉ cần rao bán đêm đầu tiên, bảo đảm cô ta sẽ nhảy dựng lên cho mà xem.”
“Rầm.”
Anh đáp lại bà ta bằng một tiếng sập cửa đánh “rầm”, bà ta hậm hực xoa mũi. “Hừ! Cự tuyệt tôi phũ phàng vậy sao? Đó rõ ràng là một kế rất tuyệt mà. Cậu có lợi, tôi cũng có lợi. Làm gì có người đàn ông nào lại giữ gìn trinh trắng chứ.”
...
“Chị nói đi chứ.” Hạ Phạn Đoàn khoanh tay trước ngực, ngồi trên sô pha, nhìn Hồ Bất Động hai tay ôm đầu, ngồi lắc lư hệt như gã đàn ông ăn vụng bị vợ bắt quả tang, đang sám hối và tự hứa sẽ sửa chữa lỗi lầm.
“Chị làm gì mà cứ lắc lư cái đầu thế? Chị không cần bố em sao?”
“Chị rất bối rối, chị rất đau khổ, chị rất dằn vặt.” Đầu cô vẫn lắc không ngừng.
“Chị dằn vặt cái gì? Nếu thích thì cứ việc nói thẳng với bố em.”
“Đừng ép chị!” Đầu cô lắc càng mạnh hơn.
“Chị không nói thì làm sao bố em biết được, ông ấy thỉnh thoảng cũng rất ngốc mà!”
“Tội lỗi! Tội lỗi! Tội lỗi!” Đầu vẫn lắc dữ dội.
“Hay chị cứ chạy đến ôm chầm lấy ông ấy mà hôn. Bây giờ trong tiểu thuyết ngôn tình rất thịnh hành kiểu thổ lộ không dùng ngôn ngữ như vậy!”
“...” Đầu cô không lắc nữa, vẻ mặt buồn rười rượi. “Em không hiểu chị đang dằn vặt chuyện gì sao?”
“Còn chuyện gì ngoài chuyện làm thế nào để thổ lộ với bố em nữa.” Thằng nhóc chớp mắt, cảm thấy câu hỏi của cô thật thừa thãi.
“Chị không hiểu tại sao người ta thổ lộ với chị mà cần đến một thằng nhóc bảy tuổi làm phiên dịch? Chị càng không hiểu tại sao phải cần một thằng nhóc dạy chị làm cách nào thổ lộ với bố nó.” Lần đầu tiên trong đời cô được người ta, tại sao không lãng mạn một chút, mơ màng một chút. Thôi được, cứ coi như không cần lãng mạn, không cần mơ màng nhưng chí ít nó cũng nên giống những cặp đôi bình thường chứ. Vì sao ngay đến hạnh phúc nhỏ nhoi đó cô cũng không có được?
“Bởi vì hai người đều là kẻ ngốc trong tình yêu.” Phạn Đoàn lườm cô, phũ phàng chỉ ra sự thật.
“...” Cô không cam tâm bị coi thường như vậy. “Bố em là kẻ ngốc trong tình yêu, điểm này chị không phủ nhận, nhưng chị...”
“Chị thì sao? Người ta thổ lộ với mình còn không biết. Nói chị ngốc không đúng sao?” Phạn Đoàn nhướn mày, nói tiếp: “Ngay đến Di Tô và Di Phấn còn hiểu, thế mà chị chỉ biết đứng đó há hốc miệng.”
“Đó là bởi bọn em vẫn là trẻ con! Nói đến đây chị mới nhớ, bố em tốn bao nhiêu tiền cho em học ở trường điểm, em lại làm trò gì, bắt cá hai tay? Em có xứng đáng với đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố em không?” Cô đập tay xuống bàn, chỉ thẳng vào thằng nhóc mới tí tuổi đã đào hoa, phong lưu.
“Em đâu có bắt cá hai tay. Chị đừng hòng kéo em cùng một giuộc với chị nhằm giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình.” Nó nhìn thấu tim đen của cô.
“Chị... chị bắt cá hai tay khi nào chứ?”
“Chị Hồ, chị còn nhớ đã hứa với em chuyện gì không?” Thằng nhóc đột nhiên đứng dậy, nghiêm mặt nhìn cô. “Không được bắt nạt bố em. Đừng nói với em chị chỉ thích nụ cười của ông ấy. Em thấy tình cảm của chị và anh chàng hàng xóm kia vẫn chưa dứt hẳn nên chị chỉ lấy bố em ra làm vật thay thế mà thôi.”
“...” Cô chột dạ, cánh tay đang ôm lấy đầu cũng bất giác ngọ nguậy.
“Cho dù trước đây bố em không để ý chuyện chị bắt nạt ông ấy nhưng không có nghĩa bây giờ ông ấy cũng thế. Cho nên, nếu chị không muốn tiếp tục trò chơi đó nữa thì tránh xa ông ấy ra.”
Nói xong, thằng nhóc “hừ” một tiếng rồi bỏ về phòng ngủ, còn tỏ rõ thái độ bằng cách sập cửa đánh “rầm” một cái. Cô liếc nhìn chiếc lư hương đặt ở góc nhà. Ngày trước, mỗi khi giận anh, cô thường đạp đổ lư hương đó, nhưng sau này thành quen rồi, cứ thấy hương sắp cháy hết là cô lại bỏ thêm hương mới vào. Đây có thể coi là chứng cứ thích anh không? Ít nhất cũng chứng minh, cô rất quan tâm đến anh, sợ anh lạc đường, mà cô lại không hứng thú với chuyện dán giấy tìm người nhà, hay đến đồn cảnh sát nhận người... Ồ, nếu nói như vậy thì đơn giản chỉ vì cô không thích phiền phức chứ đâu phải thích anh.
Còn cả đống đĩa phim A vứt bừa bãi cạnh ti vi nữa, hầu hết đều là do cô cầm từ hiệu sách về cho anh. Anh không từ chối, hằng ngày lãnh cảm ngồi xem và ngủ gật. Như vậy, có thể coi là cô thấu hiểu sở thích của anh không? Nhưng hôm đó ở tiệm đồ cổ, cô mới biết, sở thích thực sự của anh không phải phim A mà là đồ cổ... Thế là cô đã mua tất cả cho anh.
Vậy nghĩa là cô có chút tình cảm với anh, phải không?
Nhưng Phạn Đoàn lại nói, cô chỉ đùa cợt anh, rằng cô chỉ thích nụ cười của anh. Có phải vậy không nhỉ? Được rồi, cô thừa nhận, lần trước anh giữ bộ mặt lạnh lùng mời cô đi xem phim, cô đã giật mình và phải đợi anh mỉm cười rồi mới dám đồng ý. Mặc dù, biết nụ cười của anh lúc đó không phải cam tâm tình ng