Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2595 lượt.

có chuyện gì thì nói đi.”
Thiên Lưu trầm ngâm nuốt ngụm trà nóng, lông mày chau tít.
“Phạn Đoàn vẫn khăng khăng đòi tìm mẹ sao?” Hồ Thước mở lời thăm dò.
“Ừ.”
“Theo tôi cậu mặc kệ nó đi. Trẻ nhỏ nhõng nhẽo chút thôi mà.”
“Lúc đầu ông đưa nó lên núi chắc đã lường trước sẽ có ngày hôm nay?” Anh lạnh lùng nhìn Hồ Thước ngồi trước mặt. “Tôi khuyên ông tốt nhất nên nghĩ cách gì để nói với nó, nếu không...”
“Sư đệ, coi như tôi xin cậu, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng đó. Tôi biết mình phải làm gì.” Hồ Thước thở dài.
“Mục đích của ông quay về lần này là gì?”, anh vờ hỏi.
“Haizzz, chẳng phải đã nói rồi sao, tôi về thăm cậu mà.”
“Đừng giả bộ nữa.” Hạ Thiên Lưu lừ mắt.
“Cậu muốn biết chứ gì?”
“...”
“Đươc, được rồi. Đừng lườm, đừng lườm. Hồi còn trẻ tôi từng cá cược với một người, nói số phận cô ta cả đời chỉ có thể làm bồ nhí. Kết quả là tôi thua. Bây giờ, cô ta đã mở công ty riêng, trở thành bà chủ rồi, nghe nói kiếm tiền như nước. Thế là cô ta gọi tôi về chịu trách nhiệm.”
“...”
“Là do cậu muốn tôi nói đấy nhé. Trước đây, tôi xem số mệnh cho người ta rất chuẩn, gần đây chẳng hiểu sao càng lúc càng mất linh nghiệm.”
“Anh cá gì với người ta?”
“Ồ, không có gì. Tôi nói, nếu tương lai tôi sinh con gái thì phải gả cho thằng con trai cô ta. Riêng chuyện này thì tôi đoán chuẩn, số mệnh cô ta ắt sinh con trai. Hừ hừ!”
“...”
“Sư đệ, cậu đợi tôi ra sô pha lấy cái chăn đã rồi hãy nhìn tôi được không? Sao tôi thấy càng lúc càng lạnh vậy? Hu hu, nếu không phải cá cược thua, tôi cũng chẳng cần quay về chịu tội.”
“...”






Xem mặt (thượng)
“Chị có biết xem mặt là như thế nào không?”
“Đại sư bá cát tường, vạn an, thánh an, kim an! Xin nhận của Phạn Đoàn một lạy”
Phạn Đoàn dập đầu “chan chát” dáng vẻ đầy thành ý, Hồ Thước ngồi trên ghế, thấy Hạ Thiên Lưu vẫn thảnh thơi uống trà thì ngay lập tức tươi cười rạng rỡ, giơ tay đỡ lấy thằng bé đang quỳ dưới đất dậy. “Đứng dậy, đứng dậy! Phạn Đoàn lớn quá rồi nhỉ! Tiểu sư đệ nuôi cháu béo trắng, hai má phúng phính. Đáng yêu quá đi!”
“Chỗ thịt này là chị Hồ... ý...” Phạn Đoàn tự véo má mình, chợt liếc Hồ Bất Động đang đứng cạnh cửa bếp, cầm cái thìa xào nấu, sắc mặt xám xịt liền nở một nụ cười tinh quái, chữa lời: “là... công của sư muội đó”.
Hồ Bất Đông ôm lấy cái tai bị ngược đãi, nhìn ông bố đang nhướn mày loạn xạ, lại nhìn Phạn Đoàn cũng đang nheo mắt, cuối cùng chuyển sự chú ý đến bát cơm được Hạ Thiên Lưu giơ tới trước mặt mình.
“Xới cơm đi.” Anh nói.
“...” Đáng ghét, gã ngốc này mà cũng biết dùng vai vế để áp bức người khác. Đúng là quân tử báo thù mười năm chưa muộn! Cô đón lấy chiếc bát, vào bếp xới cơm, vẫn nghe tiếng nói chuyện trong phòng ăn.
“Sư bá, Phạn Đoàn muốn hỏi người, người cũng không thể giấu Phạn Đoàn mãi được.”
“Ừm... Bất Động à, xới cho bố một bát cơm luôn nhé.” Cô trừng mắt. Bố cô thật chẳng có chút sáng tạo nào, chỉ biết bắt chước người khác.
“Sư bá, Phạn Đoàn chỉ hỏi một chuyện thôi, người trả lời xong, Phạn Đoàn sẽ không hỏi nữa, được không?”
“Chỉ được hỏi một câu.” Giọng của Hạ Thiên Lưu đột nhiên vang lên, cứ như thể thằng nhóc đang hỏi anh vậy.
“Phạn Đoàn nói giữ lời! Không giống như đại sư bá đâu.” Phạn Đoàn “hừ” một tiếng.
Cô xới cơm xong liền bưng bát, đi ra khỏi bếp, thấy Phạn Đoàn vẻ mặt nghiêm túc nhìn Hồ Thước, trầm giọng hỏi xuống hỏi: “Phạn Đoàn có phải vốn dĩ họ Nguyễn?”.
“Nhuyễn?” Hồ Thước đón lấy bát cơm, nụ cười sao miễn cưỡng khó coi. “Sao con có thể họ Nhuyễn được, vậy chẳng phải thành Nhuyễn Phạn Đoàn sao, he he.” [Nhuyễn: Nghĩa là mềm. Trong tiếng trung từ này đồng âm đọc với họ Nguyễn; Nhuyễn Phạn Đoàn: Cơm nắm nát.'>
“Sư bá người chắc chắn, Phạn Đoàn không phải họ Nguyễn chứ?”
“Đương nhiên, từ trước đến nay ta chưa lừa ai!” Ông ta hiên ngang ngẩng cao đầu liền bắt gặp ngay ánh mắt khinh bỉ của Hạ Thiên Lưu. “Sư... sư đệ, cậu nhìn tôi như vậy để làm gì?”
“Được, con tin sư bá lần này, nếu sư bá nói dối, tiểu sư muội nhà ta cả đời sẽ không lấy được chồng.” Phạn Đoàn vừa nói vừa liếc nhìn Hồ Bất Động.
“Này! Ân oán giữa hai người liên quan gì đến nhân duyên của tôi? Lão già đáng chết, ông chớ có đem tương lai của tôi ra mà thề thốt bừa bãi!” Hồ Bất Động nghe thấy liền lập tức phản bác rồi đặt bát cơm đánh “bịch” trước mặt Hạ Thiên Lưu, mấy hạt cơm vang lên người anh, khiến anh nhăn mày.
“Được! Nếu lần này ta nói dối, con gái của ta cả đời sẽ không lấy nổi chồng!”
“Này! Ông có nghe thấy tôi nói gì không vậy? Tôi và lão già chết tiệt này chẳng có quan hệ gì với nhau, tôi...”
“Được, thống nhất như vậy!”
“Này!” Nhân duyên của cô đã khốn khổ lắm rồi có cần thiết phải hành hạ nó như vậy nữa không?
“Cháu hỏi xong rồi thì cả nhà ăn cơm thôi chứ.” Hồ Thước bán đứng con gái xong, vui vẻ “nhập tiệc”.
“Này!” Bây giờ không còn là vấn đề ăn cơm nữa? Ai còn ăn nổi cơm chứ?
Sự thật thì ngoài cô ra, ai cũng ăn rất ngon miệng. Cô nhìn thấy mấy kẻ thần kinh k


Disneyland 1972 Love the old s