Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2594 lượt.

uyện nhưng nếu anh không cười có nghĩa là người đi xem phim cùng cô là Hạ Thiên Lưu chứ không phải chàng trai mà cô bao.
Cô cứ tưởng anh rất hài lòng về mối quan hệ này của họ, bởi vì người được lợi cuối cùng thật ra chính là anh. Cô nói muốn tặng quà anh, là tặng quà cho Hạ Thiên Lưu thật sự. Nhưng anh đáp lạ cô bằng bộ mặt cảnh giác, vì sự trong trắng của mình, anh kiên quyết không nhận quà của khách hàng.
Cô dựa lưng vào sô pha, nghĩ ngợi lung tung, cuối cùng nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi mất.
Hồi lâu, tiếng mở cửa rồi đóng cửa đánh thức cô dậy. Cô vẫn nằm trên sô pha, không muốn động đậy, hơn nữa cũng chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh như thế nào. Đã vậy thì... ngủ tiếp. Đột nhiên, một hơi thở ấm áp phả vào mặt cô...
Cô cảm nhận được hơi thở kia mỗi lúc một gần, bàn tay cô cũng siết lại mỗi lúc một chặt. Thôi chết, anh ta muốn hôn trộm cô sao? Đây là cảnh quá ư quen thuộc trong tiểu thuyết ngôn tình, nhưng cô nằm đây không phải để tạo cơ hội cho anh. Cũng may cô đánh răng rồi...
Cô hé mắt, thấy anh quỳ một gối ngay bên cạnh sô pha, nhìn cô chăm chú. Cô không nhìn rõ nhưng không dám mở mắt ra, chỉ đành nhắm chặt lại.
Chiếc đồng hồ trên tường “tích tắc tích tắc” đều đều. Cô bắt đầu mất bình tĩnh dưới sự thúc giục của thời gian. Tại sao anh chỉ quỳ ở đó nhìn cô mà không áp môi lên môi cô, trong hoàn cảnh này, chắc chẳng có ai lại hành động giống anh cả.
Đột nhiên một bàn tay vuốt lên mặt cô. Cô chưa kịp mừng thầm vì cuối cùng anh cũng có động tĩnh thì anh lại thu tay về...
Chẳng lẽ anh tưởng cô đã chết nên muốn kiểm tra xem cô còn thở hay không? Đáng lẽ anh nên lướt bàn tay mình lên đôi môi đỏ, gợi cảm của cô mới phải chứ!
Bóng đen bên cạnh cô đột nhiên đứng dậy, cất bước bỏ đi. Cô không thể tin được mở choàng mắt ra, như thế mà gọi là thích cô sao? Chắc chắn Phạn Đoàn nhầm to rồi. Anh ta hoàn toàn chẳng có cảm giác gì với cô cả nên mới quỳ bên cạnh và nhìn cô, có lẽ tưởng rằng cô nhồi máu cơ tim chết rồi nên mới thử áp tay lên má cô, thấy vẫn còn ấm... Không... phải nói là nóng mới đúng. Yên trí rằng cô vẫn còn sống, bèn bỏ đi luôn.
Cô còn giả vờ ngủ làm gì nữa?
Cô mở trừng mắt, lật người toan đứng dậy, càu nhàu vài câu, đột nhiên phát hiện ánh mắt anh vẫn đang dán trên người mình, đầu gối bỗng nhiên mềm nhũn, lại ngồi phịch xuống sô pha.
“Tôi... không phải là tôi giả vờ ngủ, tôi vừa mới tỉnh dậy thôi.” Anh quay người lại tiến về phía cô, cô không đọc nổi những suy nghĩ ẩn chứa sau đôi mắt đó.
Anh lại tới quỳ bên cạnh sô pha, bốn mắt nhìn nhau. Cô mỉm cười ngượng ngùng. Thấy ánh mắt cô nhìn mình, anh biết cuối cùng cô cũng để mắt tới mình. Lại thấy cô hít một hơi thật sâu, anh đoán được cô đang chuẩn bị cho chuyện gì tiếp theo đây.
Sau đó, anh nghe thấy giọng cô yếu ớt: “Anh chắc chắn?”
Anh cảm thấy mình gật đầu, lại tiếp tục nhìn cô.
Cô hết nhìn trái lại ngó phải dường như vẫn đang cân nhắc. Cuối cùng, cô hít thêm một hơi thật sâu nữa, hai tay vòng lên cổ anh, kéo anh lại gần mình, rồi chu môi lên chờ đợi.
Theo kịch bản đáng lẽ phải là anh hôn trộm cô, thế mà bây giờ cục diện lại hoàn toàn thay đổi, thành ra cô cưỡng hôn anh. Cô rất muốn giày vò cái miệng xinh đẹp của anh, bởi vì trong ánh mắt đen thăm thẳm của anh, ngoài hai chữ đó, cô không còn thấy gì khác nữa.
Tiếp đến, anh chuyển nghịch thành thuận, đổi chủ thành khách, cái lưỡi tiền trảm hậu tấu nói với cô, cô nhìn không sai, trong mắt anh, chính xác chỉ có hai chữ: “Hôn anh”.
Mà cô chắc chắn, lần này từ đầu đến cuối anh đều không cười. Không cười một chút nào.






Kính trà
“Tiểu sư thúc, mời dùng trà!”
Hôn nhau, thực sự là một hoạt động rất hao phí calo, đặc biệt là khi đối phương hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của bạn, ngay cả khi bạn đã phát ra những tiếng “u u” muốn dừng lại thì anh vẫn vờ như không nghe thấy. Quan trọng nhất là anh ta làm ảnh hưởng đến chiếc đồng hồ sinh học đã sắp vào giờ đi ngủ của bạn. Cứng đầu bắt lưỡi của bạn phải hoạt động hết công suất cùng lưỡi của anh ta vào lúc nửa đêm, khiến các dây thần kinh dần đứt gãy, đại não tắt điện.
Thế là, cô ngủ gật giữa đường, không cần biết anh rất không hài lòng về thái độ bất hợp tác của mình. Anh tóm lấy vai cô lắc mạnh nhưng kết quả đành chịu thua kẻ yêu ngủ hơn yêu... mỹ nam.
Đương nhiên cảnh tiếp theo sẽ là... “Tại sao tôi lại ngủ trên sô pha vậy?”
“Vậy sao? Bố cô nói tôi như vậy à?” Anh sa sầm nét mặt, nhếch môi cười.
“Phụt!” Tiếng phun trà thứ hai vang lên.
“Vớ vẩn, anh mong người khác nhận xét anh như thế nào? Chẳng qua tôi chỉ ngủ quên lúc đang hôn thôi, anh có cần thiết báo thù tôi như vậy không?” Cô vừa chỉ vào cái cổ đáng thương của mình vừa bước nhanh về phía anh.
“Phụt!” Tiếng phun trà thứ ba lại vang lên.
“Anh nuôi cá sao?” Cuối cùng cô cũng cảm nhận được chuỗi âm thanh quái dị.
“Không.” Anh chầm chậm xoay người.
“Vậy tiếng phun bóng nước đó từ đâu phát ra? Phạn Đoàn chắc đã đi học rồi chứ ?” Lướt qua thân người