Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2605 lượt.
ẻ vừa tàn nhẫn với chiếc mũi của cô thản nhiên nhìn cô một cái, rồi cúi người chui vào trong xe.
“Bà đến đón anh ta đi làm sao?” Cô nhìn bà chủ gỡ chiếc kính ra. “Thế mà làm tôi hết hồn. Bà gọi tôi xuống có chuyện gì?”
“Hứ... gọi cô xuống làm gì à? Hôm qua xem mặt với thằng con trai tôi xong, cô liền nói chuyện với mẹ chồng tương lai thế này à? Hử?” Bà chủ nhướn cao mày, rút cánh tay phải vẫn nhét trong túi ra. “Cầm lấy!”
Một chiếc chìa khóa và một tờ giấy được nhét vào tay cô.
“Cái gì đây?”
“Lão ‘Hồ Thuyết’ [Trong tiếng Trung, chữ “Thước” và “Thuyết” đồng âm. Tác giả chơi chữ, đọc chệch tên Hồ Thước thành “Hồ Thuyết”, nghĩa là nói linh tinh.'> kia chẳng phải nói cô dịu dàng hiền thục sao? Lão nương cho cô một cơ hội để thể hiện sự dịu dàng hiền thục của mình. Đi dọn dẹp phòng cho con trai tôi!”
“Cái gì? Bà... bà muốn tôi đi thu... thu dọn phòng của Trác Duy Mặc?”
“Con dâu tương lai, cô có biết con dâu tương lai là gì không? Cô không đi, cũng được, thế thì mau thu dọn hành lý xuống gầm cầu ngủ nhé.”
“...”
“Dọn dẹp xong, cô kêu thằng tiểu tử đó không được đi đâu hết. Tôi sẽ qua chỗ nó ăn cơm.”
“...”
“Cô có thái độ gì vậy?”
“...”
“Đừng có thay đổi nhanh như thế, tôi sợ dây thần kinh trên mặt cô đứt đó.”
“...”
“Hừ, tôi đi trước!” Nói xong, bà ta nhã nhặn cúi người, ngồi vào trong xe, đóng cửa lại và nói với tài xế: “Lái xe đi!”.
Tiếng bánh xe cùng tiếng động cơ vang lên, bà chủ thấy Hạ Thiên Lưu chỉ thản nhiên nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ. “Yên tâm, con mắt của tôi không kém như vậy đâu. Tiểu tử chết tiệt đó chẳng qua cố ý muốn đối đầu với tôi, mới đồng ý xem mặt cô ta. Hừ! Muốn đấu với lão nương à? Tôi sẽ làm một bà mẹ chồng thật độc ác, ức hiếp cho cô ta bỏ đi. Con trai tôi tốt xấu gì cũng là do tôi mang nặng đẻ đau, làm sao có thể để con nhỏ đáng ghét đó bắt nạt được.”
“...”
“Tên tiểu tử chết tiệt kia xem ra chơi đêm vẫn chưa về nhà. Nhưng mà cũng tốt, căn phòng của nó là địa ngục chốn nhân gian. Lão nương đến một lần liền sợ đến bây giờ!”
Địa ngục trần gian (hạ)
“Haizz? Sao đột nhiên lại yên tĩnh vậy.”
Địa ngục chốn trần gian!
Đây là cảm giác đầu tiên khi Hồ Bất Động mở cửa phòng của Trác Duy Mặc. Cô đóng sầm cửa lại, hít một hơi thật sâu, lại một lần nữa cầm chìa khóa run run cắm vào ổ khóa, vặn chìa, mở ra, vô cùng cẩn trọng.
Cô lén thò đầu vào trong thăm dò, vẻ mặt chực khóc quan sát khắp căn phòng. Căn phòng này tương đối rộng, ánh sáng cũng không tồi, chỉ có điều...
“Không đi sao? Hai người bọn cậu làm gì vậy? Muốn học theo đám phụ nữ ở nhà thêu hoa sao? Hay là hôm nay cậu vẫn muốn đi xem mặt?”
“Khốn kiếp, lại là tên khốn nào lắm lời?” Anh ném điếu thuốc vừa rít được hai hơi xuống đất, gí mũi giày dập tắt nó.
“Ha ha! Chẳng phải cậu trở mặt với mẹ cậu rồi sao? Loại phụ nữ mà bà ta dắt cho, cậu cũng chấp nhận sao?”
“Đều là đàn bà, chẳng có gì không giống nhau cả. Tại sao lại không chấp nhận được.” Nói xong, anh còn đệm thêm mấy tiếng “hừ hừ” khe khẽ.
“Ồ, nói như vậy là, cậu xơi tái cô ta rồi sao?”
“...” Đám hạ lưu này đúng là khốn kiếp! Thật không muốn nhận quen biết bọn chúng.
“Này, đang hỏi cậu đấy, làm gì mà phải liếc đi chỗ khác vậy?”
“...” Khốn kiếp, ai thèm liếc đi chỗ khác. Anh chỉ kiểm tra xem dây giày có bị tuột không thôi.
“Tối qua, bọn chúng đều đánh cược cậu vẫn chưa xơi tái con nhỏ đó, chỉ mình tớ cược cậu chắc chắn đánh nhanh thắng nhanh rồi. Cậu đã ăn chưa? Nói đi xem nào!”
“Khốn kiếp, bọn khốn kiếp chúng mày!” Dám đem chuyện riêng của anh ra để đánh cược, khốn kiếp!
“Hỏi cậu đó. Đã ăn hay chưa? Chốt lại một câu đi.”
“Haizzz! Cậu đúng là đồ ngốc! Còn phải hỏi gì nữa. Nếu ăn được rồi, cậu ta còn ở đây mà ấp a ấp úng sao? Cậu thua rồi, đưa tiền đây! Đừng cố vớt vát nữa, cậu không thấy gần đây cậu ta rất xui xẻo sao? Làm sao mà đánh nhanh thắng nhanh được.”
“Này, tớ nói này Duy Mặc, cứ coi như cậu không đánh nhanh thắng nhanh, thì cũng phải đạt đến một cấp độ nhất định rồi chứ? A hay B?”
“...” Khốn kiếp, ai cho phép hắn ta dùng cách miêu tả sinh động như thế. “Cái gì A, cái gì B chứ?”
“Tớ xin đấy, thế giới này đang xoay, có xoay cũng không thể xoay đến mức Trác Duy Mặc cậu làm bộ yêu đương trong sáng. Giả vờ vừa thôi! Mau nói đi, tốt xấu gì cũng cho tớ gỡ gạc chút chứ.”
“Những từ ngữ chuyên môn này Trác Duy Mặc không hiểu đâu. Cậu ta trước giờ chỉ ‘giỏi thực hành không ưa lý thuyết’, đầu óc tuy mơ hồ nhưng ‘ra trận’ thì không ai bằng đâu. Cậu giải thích cho cậu ta đi.” Một tên khác khoác vai người anh em thua cược. “A là đây.” Hắn vừa nói vừa chỉ vào miệng mình. “B là đây.” Hắn sờ lên ngực mình. “Còn C... chắc không cần tớ phải nói nữa chứ?” Mắt hắn ta bắt đầu liếc xuống dưới.
“...” Khốn kiếp, Trác Duy Mặc tức giận muốn tìm cái búa, đập vỡ đầu mấy thằng kia cho bõ tức.
“Duy Mặc, cứ coi như chưa đến C, cậu ít nhiều cũng phải sờ qua đỉnh thánh nữ rồi chứ?”
“Chưa sờ đến!” Giọng anh chá