Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2604 lượt.
g nhỏ mọn, tính khí thất thường đó làm gì, cô xuống lầu. Cuối cùng trước khi bóng tối hoàn toàn ập đến, cô cũng tìm được một siêu thị cách nhà Trác Duy Mặc không gần lắm. Nhìn chỗ rau đã không còn tươi non trên quầy hàng, cô suy nghĩ về thực đơn tối nay. Một nồi lẩu có lẽ là sáng kiến hay nhất lúc này, bất cứ thứ gì cũng có thể ném vào ninh nhừ là được, ăn cũng chẳng biết được có tươi hay không.
Thế là, cô nhét một đống nguyên liệu hỗn hợp các loại vào xe đẩy, hoàn toàn không lựa chọn hay cân nhắc. Lúc thanh toán, cô cười gian xảo rút thẻ tín dụng ra, quẹt không chớp mắt. Trả thù xong, cứ tưởng rằng có thể thở phào một hơi cho thoải mái tinh thần, nhưng nhìn vào đám túi nilon đựng đồ chất thành đống lổm ngổm trong xe đẩy, cô mới thấm thía được câu “cho người thuận tiện, thì mình mới được thuận tiện” và “oan oan tương báo lúc nào mới thôi”.
“Gì vậy?” Giọng của Trác Duy Mặc chẳng lấy gì làm vui vẻ.
“Nhiều đồ quá, tôi xách không nổi.” Giọng cô chẳng có vẻ gì giống đang cần giúp đỡ.
Điện thoại im lặng. Rất lâu sau, cô cho rằng anh không nghe rõ, định lặp lại lần nữa, chợt một tiếng hắt xì hơi phát ra từ điện thoại chặn lấy cổ họng cô. Cô nghi ngờ chớp chớp mắt, lại nghe thấy giọng nói thấp trầm phát ra trong điện thoại.
“Tự mình ra đây!”
“Cạch!” Điện thoại tắt máy, cô ngây ra một lát, rôi buông thõng tay xuống, quay lại quầy, nhìn anh chàng thu ngân nhiệt tình lắc lắc đầu.
Anh ta cũng hơi bất ngờ, miễn cưỡng mỉm cười. “Bạn trai cô thật nhỏ mọn!”
Cô thở dài, vất vả lôi bảy tám cái túi khó nhọc đi ra khỏi siêu thị. Cửa kính tự động mở ra, một làn gió lạnh kèm theo mùi thuốc lá quen thuộc xộc vào mũi cô. Cô nhìn sang bên phải, mấy đầu mẩu thuốc lá bị vứt bừa trên mặt đất đột nhiên đập vào mắt cô, Trác Duy Mặc bực bội đá ngược chân lên tường, hai tay khoanh trước ngực, quần áo ươn ướt, cuối cùng liếc nhìn đi hướng khác.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Anh bị ánh mắt thăm dò, khó hiểu của cô làm cho đầu óc tê dại. “Là cô nói đồ nặng, muốn bản thiếu gia đến xách giúp cô mà.”
Đúng là cô bảo anh đến xách giúp, nhưng cô không bảo anh đứng đợi ngoài cửa.
“Anh bị rơi xuống cống nước à?” Cô nhìn bộ trang phục ướt sũng của anh, thì ra đây chính là nguyên nhân của tiếng hắt xì hơi vừa rồi.
“...” Anh mắm môi, gượng gạo nói: “Vừa rồi khi xuống lầu, không chú ý...”
“Cái gì?”
“Xe tưới nước.” Khốn kiếp, nếu không vì quá vội vàng, anh sẽ không bị...
“... He he...” Cô không nhịn được, cười phá lên, dường như có chút đồng cảm với anh, nói: “Thì ra gần đây anh xui xẻo như vậy”.
“Khốn kiếp! Cô thấy chuyện này đáng vui mừng vậy sao?” Nhìn cô khom hẳn người xuống mà cười, anh trừng mắt, định chìa tay đỡ lấy mấy cái túi nilon to bự, nhưng cô vẫn tiếp tục cười như nắc nẻ, tay vẫn giữ chặt mấy chiếc túi nilon không buông ra, mái tóc phủ qua vai không dài không ngắn bị gió lạnh thổi tung lên. Thật chẳng ra làm sao!
Anh đứng thẳng lên, móc từ trong túi áo ra vật gì đó màu đen đã bị vò cho nhăn nhúm, tiện tay giằng giằng mấy cái, khiến nó khôi phục lại hình dạng ban đầu, rồi chẳng nói chẳng rằng chụp luôn lên đầu cô.
Cô đột nhiên cảm thấy đầu mình bị vật gì đó bó khít chụp lên, đầu bị bó chặt đến mức các dây thần kinh giật giật. Cô muốn đưa tay sờ thử cái vật bó khít đó nhưng bị tay của anh tóm lấy, một câu mệnh lệnh vang lên: “Không được bỏ nó xuống!”
Cô quay đầu, soi vào cánh cửa kính. Cái thứ bó khít trên đầu mình sao nhìn quen quen? Trùng hợp vậy sao? Vì sao nó lại giống thứ đồ anh cất riêng trong ngăn kéo đến vậy? Quê mùa như nhau, xấu xí như nhau.
Qua cánh cửa kính, cô thấy chiếc mũ được đội nghiêng nghiêng trên đầu mình, trùm qua mắt cô, nên cô không nhận ra ánh mắt mình trong cửa kính, chỉ thấy khóe miệng mình lên, dường như đang mỉm cười vui vẻ vậy.
“Mũ che mất mắt tôi rồi.” Cô phàn nàn, ngẩng đầu lên, nhưng chẳng nhìn thấy anh đâu hết.
Anh không nói gì, giúp cô chỉnh lại chiếc mũ một chút, giải phóng cặp mắt của cô ra khỏi bóng tối.
Cô chậm rãi ngước mắt lên, rồi dừng lại trên cánh tay đang giúp mình chỉnh chiếc mũ. Hai tay của anh ta kề sát bên tai cô, chỉnh trái chỉnh phải. Cô cắn môi dưới, mắt hơi ngước thêm chút nữa. Cánh tay đang chỉnh mũ giúp cô đột nhiên dừng lại, mu bàn tay lạnh cóng chạm vào cái tai nóng rực của cô. Một tiếng thở nặng nhọc từ trên phủ xuống, mang theo mùi thuốc lá nồng nặc, gáy cô bỗng bị một bàn tay không biết là đã di chuyển đến đó từ lúc nào giữ chặt, khẽ đẩy cô về phía trước. Cô khẳng định, anh không để thứ ồn ào đó ở nhà.
Anh nuốt nước bọt một cách khó khăn, yết hầu gồ cao, rồi từ từ cúi đầu xuống. Nhưng môi của anh không làm cái việc mà nó có thể trực tiếp làm, lại đi nhỏ nhẹ hỏi một câu quá ư thừa thãi và ngu ngốc.
“Có thể... cho tôi hôn một cái không?”
“Hả?” Cô vẫn chưa nghe rõ, sững người lại, thốt ra một tiếng mơ hồ.
Anh thở mạnh, tăng thêm âm lượng, định lặp lại lần nữa câu nói mà vốn dĩ anh cho rằng khá mất hình tượng. “Tôi nói là, có thể nào...”
“Không thể!”
“Cô nói cái gì?” Anh trừng mắt nhìn cô, áp gần cô thêm chút