pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2615 lượt.

h cũng thấy nực cười. “Ăn cơm chưa?”
Cô sững lại một lát, mới gật đầu, nói: “Ừm, ăn rồi. Anh ăn muộn vậy?”
“Ừ, anh vừa tan làm, bận quá.” Anh nhún vai.
“Ừ.”
“Em tìm ai à?” Anh đứng dậy.
“Đúng... đúng vậy.”
“Cần anh giúp không?” Anh bước về phía cô.
“Không, không cần đâu, anh tiếp tục ăn đi.” Cô xua tay, chào hỏi chủ tiệm, rồi quay đi. “Em đi trước đây.”
Anh nhìn cô bỏ đi, không để ý đến nụ cười càng lúc càng quái dị của La Miễn, tiến thêm hai bước, đẩy cửa, thò đầu ra ngoài. “Đợi chút.” Anh kéo cô lùi lại.
Cô quay lại nhưng ánh mắt chỉ dám chiếu lên cổ anh. Anh không để ý điều đó, chỉ tay vào cổ mình, cất giọng quen thuộc: “Có thể trả lại anh thứ đó không?”
“Anh không dùng nó nữa mà.”
“Anh vẫn dùng.”
“...” Cô hơi ngước mắt lên, rồi dừng lại trên đôi môi mím chặt của anh.
“Anh vẫn dùng.” Anh khẳng định lại lần nữa.
Cô gật đầu. “Được, hôm khác em sẽ trả cho anh.”
Nghe cô nói vậy, anh mới chịu thả tay cô ra. Cô lùi lại hai bước, toan bỏ đi, lại nghe anh nói:
“Chẳng phải em nói muốn làm bạn với anh sao? Giờ còn có thể không?”
“...” Cô đưa tay dụi cái mũi đã lạnh cóng, cười gượng. “Anh không giận em nữa sao?”
“Ừ, anh không dám nữa.”
“Làm gì mà nói giống như em bắt nạt anh vậy?” Cô vẫy tay. “Được rồi, em còn phải đi tìm người, anh tiếp tục ăn mỳ đi.”
“Nếu không tìm thấy, gọi điện cho anh nhé.”
“Sẽ tìm được mà.” Cô lắc đầu, coi như một cách từ chối lòng tốt của anh, bỏ đi với tốc độ càng lúc càng nhanh.
Huỳnh Nhất Nhị ngồi bên quầy, cầm đũa lên, tiếp tục ăn nốt bát mỳ.
“Tôi cứ tưởng cậu sẽ không ăn nổi nữa chứ.” La Miễn mỉa mai.
“Tôi thực sự rất đói, anh chớ nói gì khiến tôi không ăn nổi.”
“Ừ, hiểu rồi. Đói đến mức một bát mỳ lạnh cũng nhét vào bụng. Đại thiếu gia như cậu sắp kiệt sức vì công việc rồi.”
“...” Anh đáp lại sự cười nhạo của La Miễn bằng im lặng, tiếp tục công việc với bát mỳ còn dang dở.
“Được rồi, tôi không bắt nạt cậu nữa. Cậu bị con nhỏ đó ức hiếp đã đủ đáng thương lắm rồi. Mà bố cô ta quay về rồi, chắc cậu biết chứ?”
“Không biết.” Anh đã niêm phong tất cả tin tức về cô, huống chi về bố cô.
“Cậu đoán xem ông ta nói gì với tôi.”
“Những điều ông ta nói chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.” Anh nhìn La Miễn, hắn ta cười gian trá. “Anh nói nốt đi, tôi đang ăn. Muốn tôi nghẹn sao? Anh cứ đợi đấy.”
“Haizz, tên tiểu tử chết tiệt, cậu sao mà đáng ghét vậy? Bố cô ta nói muốn đưa cô ta đi xem mặt.”
“Ừ, sau đó thì sao?” Anh yên tâm hơn, tiếp tục bữa tối của mình.
“Haizz! Cậu cũng nên có chút phản ứng chứ. Là lúc nào rồi còn bình tĩnh như vậy.”
“Đợi người xem mặt cô ấy gặp xui xẻo, tôi mất bình tĩnh cũng chưa muộn.” Anh bật lên tiếng cười khe khẽ, tiếp tục vùi đầu ăn mỳ.
“Tôi sợ đến khi đó, cậu chỉ có thể khóc thôi.”
“Anh cảm thấy bây giờ tôi tốt hơn khóc ở chỗ nào?”
“Nói vậy cũng đúng.”
“Này!”
“Ha ha!”
...
Thực ra, muốn tìm được Hạ Thiên Lưu lúc anh không phải là trai bao không khó. Khi không làm việc, phạm vi hoạt động của anh khá hẹp, ngoài câu lạc bộ, ở nhà, cửa hàng của La Miễn, thì chỉ còn lại một chỗ...
Qua cửa kính của hiệu sách, cô thấp thoáng nhìn thấy bóng anh mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng bay. Có lẽ công phu tỏa khí lạnh ra xung quanh của anh đã đạt đến cảnh giới thượng thừa nên giữa trời lạnh buốt mà anh ngồi dựa đầu vào cửa kính tiệm sách, không phản ứng gì. Ha ha, nếu anh đã bất hạnh chết cóng, chú cảnh sát cũng đỡ mất công vẽ lại hiện trường tư thế chết của nạn nhân.
Cô giữ lấy mái tóc bị gió thổi tung lên, nhìn sang phía đối diện cửa hàng sách, tuy đã đóng cửa nhưng mùi bánh mỳ trong cửa hàng đó vẫn thoáng ngửi thấy. Cô hít sâu. “Anh đúng là tên mù đường ngu ngốc, tên quỷ thèm bánh mỳ. Đêm hôm không về nhà lại chạy đến nơi quỷ quái này.”
Anh không để ý đến cô, không nghe cô nói gì, đầu vẫn ngoẹo một bên, tóc mai dài che khuất đôi mắt lẳng lơ, chỉ lộ ra làn môi mỏng, cùng những làn sương trắng xóa không ngừng bay ra.
“Này, như vậy mà anh cũng ngủ được sao? Anh giỏi thật đấy! Anh tưởng an ninh ở nơi này cũng tốt như trên núi sao?” Cô lại gần rồi ngồi xuống bên cạnh anh, ôm gối, nói tiếp: “Ở trên núi, nếu nhìn thấy bộ dạng anh bây giờ, lũ cầm thú sẽ kéo xác thịt anh về động làm bữa tối. Nhưng ở đây, nếu gặp phải kẻ thèm thuồng xác thịt, say mê sắc đẹp, anh còn giữ nổi thứ nghìn vàng của mình nữa sao?”.
Cánh tay buông thõng của anh hơi động đậy, cặp môi mỏng mím chặt hơn, khuôn mặt từ từ xoay lại, lộ ra dưới ánh đèn mờ ảo. Anh nheo mày, mấy sợi tóc trên trán khẽ động đậy, dường như không hài lòng vì con nhặng xanh đến quấy rầy giấc ngủ của mình.
“Tôi nói với anh rồi, ở đây có rất nhiều cầm thú, anh đừng trưng ra vẻ đáng yêu đó nữa.” Cô bĩu môi, khinh bỉ trước hành động không nghe lời của anh. “Người lý trí giống như tôi bây giờ không còn nhiều nữa đâu, anh hiểu không?” Cô vừa nói vừa giơ những ngón tay hoàn toàn phản bội lại lý trí của mình ra, muốn chạm vào mặt anh.
Một làn hơi ấm xông tới khiến lông mày anh nhướn lên càng lúc càng cao, gò má cảm giác nhột nhột l