Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2609 lượt.
nữa.
Cô nhìn anh nghiêng đầu ghé sát đến, kinh ngạc, gắng sức gạt tay anh ra. “Tôi, tôi chẳng nói cái gì cả.”
“Cô dám bảo tôi không được sao?” Khốn kiếp, bản thiếu gia muốn hôn thì hôn, không cần biết cô đồng ý hay không. Hỏi phụ nữ, quả đúng là việc thừa thãi, cứ trực tiếp hành động là hơn.
“Không, không phải là tôi nói!” Cô nhìn anh kéo đầu cô sát đến, rõ ràng là muốn bức cung, liền vội vã thanh minh.
“Khốn kiếp, cô muốn nói gì thì nói luôn đi, chút nữa sẽ chẳng còn cơ hội đâu.”, anh bất chấp hình tượng... Là đàn ông, phải dứt khoát, cương quyết.
“Cho dù anh muốn ép tiểu sư muội nhà tôi, tôi vẫn phải nói cho anh biết, không thể được!”
“Bản thiếu gia nói có thể là có thể, ai dám nói không thể?”
“Bố tôi nói không thể!”
“Ai thèm quan tâm đến bố cô chứ... Bố cô?” Nhìn miệng Hồ Bất Động từ đầu đến cuối vẫn mím chặt, lắc lắc đầu, vẻ vô tội, Trác Duy Mặc cuối cùng cũng cảm nhận được điều gì đó không bình thường. Anh cau mày, cúi xuống, thì ra là ba tiểu quỷ mặc đồng phục học sinh đang mút mát que kem. Thằng bé trai cười hi hi, ngẩng đầu nhìn anh, hai cô bé gái, nhìn đã biết là hai chị em, một đứa chau mày, giơ tay bịt mắt đứa em gái...
“Di Tô, đừng nhìn! Tiếp sau đây là cảnh cắn nhau đấy, sau đó là lột bỏ quần áo và cuối cùng sẽ biến thành sáng hôm sau.”
“Hả? Em vẫn chưa ăn cơm tối, làm sao có thể biến thành sáng mai được? Anh Phạn Đoàn, em đói!”
“Đừng sợ, anh sẽ không để bọn họ mới một lát đã đến hôm sau đâu. Ông anh này, giữa ban ngày ban mặt ức hiếp tiểu sư muội nhà người ta như vậy không hay đâu.”
“...” Khóe miệng Trác Duy Mặc giật giật, nhìn Hồ Bất Động vẫn bị mình giữ trong lòng. “Thằng bé này là người nhà cô sao?”
“À, đúng... đúng... đúng vậy. Thằng nhóc đáng đánh đó là con trai của sư thúc tôi, hai đứa còn lại là... cái này...” Cô bật cười, hướng về phía Hạ Phạn Đoàn vẫn đang cười gian xảo, nháy mắt ra hiệu cho cậu nên biết điều.
“Bạn gái?” Anh hiểu ra ngay vấn đề.
“Cũng... gần như vậy.”
“Anh Phạn Đoàn, bạn gái là gì?” Nguyễn Di Tô chớp chớp mắt.
“Di Tô, lại đây! Chúng ta phải về nhà rồi, quản gia lái xe đến đón chúng ta kìa. Đừng nói chuyện với thiếu niên hư hỏng này, sẽ mang thai đó.” Nguyễn Di Phấn vừa nói vừa khinh bỉ liếc Trác Duy Mặc một cái, sau đó kéo cô em gái bảo bối vào lòng
“Ê nhóc, bố cậu là ai?” Trác Duy Mặc nhìn thằng nhóc vẫn đang mút mát que kem, hoàn toàn không biết mình đang làm phiền người khác, còn không hề sợ hãi đáp trả lại ánh mắt của anh bằng một ánh mắt cũng khinh miệt không kém. Anh nhăn mày, ánh mắt của thằng nhóc này rất giống gã khốn kiếp đó, khiến anh chỉ muốn ném xuống đất mà giẫm cho mấy cái.
“Bố tôi? Anh hỏi chị ấy đi.” Hạ Phạn Đoàn chẳng để ý đến việc cổ áo mình đang bị một bàn tay kéo giật lại phía sau, liếc nhìn Hồ Bất Động chỉ chực bỏ chạy. “Anh hỏi chị ấy xem, bố tôi là gì của chị ấy.”
“...” Trác Duy Mặc nghi ngờ nhìn Hồ Bất Động đang kéo mũ xuống hết cỡ, dường như đang muốn độn thổ. “Bố nó là gì của cô?”
“À.... chuyện này... Xét về vai vế thì là sư thúc, xét về kinh tế thì là chủ nợ, xét về... Mà sao anh lại có hứng thú với bố nó?” Cô trả lời được nửa chừng, đột nhiên cảm thấy mình quá nghe lời, liền chuyển ngay đề tài.
“Tôi không có hứng thú với bố nó, chỉ cảm thấy ánh mắt của thằng nhóc này rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.”
“Cha nào con nấy mà.”
Trác Duy Mặc không muốn tìm hiểu hàm ý trong câu nói của Hồ Bất Động, cũng chẳng muốn để ý đến thằng nhóc kia nữa, anh quay người xách mấy cái túi nilon dưới đất, vẫy cô, nói: “Này, đi thôi!”.
Thấy Trác Duy Mặc đã đi được mấy bước, đang định đuổi theo, lại nghe bọn nhóc lên án: “Mẹ chồng, mẹ thật xấu! Mẹ lại bắt nạt bố chồng, còn nói người ta không có quan hệ gì với mẹ. Chẳng phải bố đã thổ lộ với mẹ rồi sao?”. Nguyễn Di Tô rõ ràng thiên vị ông bố chồng bảnh bao của mình.
Cô đâu có nói cô và Hạ Thiên Lưu không có quan hệ gì. Cô chỉ nói quan hệ giữa bọn họ rất trong sáng mà thôi.
“Hai người còn chưa hỏi xong chuyện sự chân thành của đối phương ở đâu sao? Chị cũng thật quá đáng, rũ sạch quan hệ không trong sáng với người ta thì thôi, lại còn chạy đi ngoại tình với người đàn ông khác. Haizzz, Hạ Phạn Đoàn, bố cậu còn sống nổi không? Không thổ huyết mà chết đấy chứ?”
Hạ Phạn Đoàn mỉm cười, nhìn thấy chiếc túi nilon trong tay Trác Duy Mặc đột nhiên rách toác, đồ bên trong lăn lông lốc dưới đất. Hồ Bất Động không nói gì, tự biết đấu không lại mấy tên tiểu yêu đầu thai này, cô trừng mắt, rồi chỉnh lại chiếc mũ, trở lại siêu thị toan kiếm mấy chiếc túi nilon khác.
“Haizzz, anh kia thật xui xẻo!” Nguyễn Di Tô cắn móng tay nhìn Trác Duy Mặc đang cau có đứng nguyên tại chỗ.
“Phải nói là thảm hại! Lúc chúng ta mới tới, chẳng phải còn nhìn thấy anh ta bị một chiếc xe tưới nước phun ướt hết người sao? Di Tô, người xui xẻo như vậy, nên tránh xa một chút thì hơn.” Nguyễn Di Phấn nhìn chiếc xe hơi cao cấp bên đường đang từ từ lái đến. “Xe đến rồi, chúng ta về thôi.”
Hạ Phạn Đoàn mút que kem trong tay, thấy Hồ Bất Động cầm mấy chiếc túi nilon