Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.
về cô, rõ ràng là cô gần anh hơn, rõ ràng là cô chân thành với anh hơn, cô chỉ thiếu một thứ duy nhất – thứ mà mỗi người đều nên có, dây tơ hồng. Làm gì có chuyện người khác có mà cô lại không có, làm gì có chuyện bất công như thế. “Có”, cô thốt lên trong vô thức…
“Bụp.” Một cái chậu hoa từ trên cao rơi trúng cánh tay phải của Huỳnh Nhất Nhị, cô giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên. Trên ban công, một người phụ nữ đi ra, nhìn bọn họ áy náy. “Xin lỗi, chậu hoa đặt không chắc chắn, hai hôm nay gió lớn quá. Haizzz, tiếc chậu hoa đẹp của tôi quá!”
“Thím à, thím có cần thi thể của đám hoa này không?” Huỳnh Nhất Nhị ngẩng đầu nhìn thím kia, hỏi.
“Hả?”
“Tôi muốn giẫm cho nó mấy cái… Đúng là cái loại ác độc!”
“Tùy cậu, miễn cậu thấy vui là được.” Người phụ nữ kia nói xong, liền vội về phòng.
“Em có giẫm không?” Anh nhìn Hồ Bất Động đang đứng ngây ra nhìn xác chậu hoa nằm ngổn ngang trên mặt đất.
Cô lồm ngồm bò dậy, nhìn tên “thủ phạm” phá tan bầu không khí lãng mạn của hai người, căm phẫn nói: “Giẫm”.
Tiếp đến là một tràng âm thanh “bụp bụp” vang lên, hai người không chút “thương hoa tiếc ngọc”, nhẫn tâm giẫm cho đến khi chậu hoa kia nát nhừ mới thôi. Cô gạt hết chỗ bùn đất bám ở chân, đưa tay kéo anh lại, hít một hơi thật sâu. “Đợi em đến đêm trăng tròn! Đã nghe thấy chưa?”
Hồ Bất Động tràn đầy quyết tâm và dũng cảm nói với anh, tay cô nắm chặt lấy cổ áo Huỳnh Nhất Nhị, kéo anh nhìn thẳng vào mình. Anh ngơ ngác há hốc miệng, ghé sát tai cô, nghiêm túc hỏi:
“Thứ đó của em hôm ấy có đến không?”
“Nói linh tinh, cái đó em vừa mới…” Bỗng cô đưa tay bịt chặt miệng. Trời ơi! Vừa rồi mình đã lỡ miệng nói linh tinh những gì vậy? Cô run run giơ cao chiếc hộp cứu thương, chiếc hộp vừa rồi còn dùng để cứu người thế mà loáng một cái đã biến thành hung khí đập thẳng vào gã không biết sống chết kia. “Anh đừng ép em phải ra tay khi mà anh thương tích đầy mình, không có khả năng phản kháng.”
“Đây chẳng phải là sở trường của em sao? Khi anh không có khả năng phản kháng, em…” Anh tỉnh lược bớt hai chữ phía sau, chỉ nhướn mày, cong miệng.
“Muộn rồi, anh làm mình làm mẩy cho ai xem chứ, tránh ra! Em muốn về nhà.”
Anh nhìn cô đẩy anh ra, cố ý kéo dãn khoảng cách “một chậu hoa vỡ” giữa hai người, mũi chân anh khẽ di chuyển, gạt mấy cục đất bẩn dính trên giày. “Sợi dây đỏ đó em vẫn còn chứ?”
Cô khựng lại, không quay đầu, chỉ đứng thẳng lưng lên hỏi: “Dây… dây đỏ nào cơ?”.
“Làm gì mà em sợ xanh mặt thế? Làm chuyện có lỗi với anh sao? Hả?” Anh bông đùa rồi giẫm lên đám bùn hoa, lại gần chỗ cô, thò tay vào túi quần, móc ra một sợi dây đỏ lòng thòng, giơ trước mặt cô và mở lòng bàn tay ra… một sợi dây chuyền mặt ngọc Quan Âm. “Dây của nó đứt rồi.”
“…” Cô khẽ thở phào, vừa yên tâm một chút thì chợt phát hiện sợi dây chuyền mặt ngọc Quan Âm nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay anh kia chính là sợi dây được sư phụ cô ngày trước đích thân cầu cúng rồi tặng cô. Cô vẫn nhớ khi cô cố vờ như vô tâm nhét vật này vào tay anh, anh còn tỏ ra chán ghét, luôn miệng nói anh không cần thứ đồ chơi này, đeo trước ngực lạnh đến nổi cả da gà, cô bỏ ngoài tai hết, thẳng tay đè anh xuống, buộc vào cổ, bắt anh đeo cho bằng được.
“Anh lại làm em nhớ lại kỷ niệm em đối xử thô bạo với anh à?” Anh vừa châm chọc vừa kéo tay cô, đặt miếng ngọc Quan Âm vào lòng bàn tay cô. “Xâu xong sợ dây đỏ, nhớ trả lại anh.”
“Chẳng phải anh ghét nó sao?”
“Quen rồi.” Anh vẫn nắm lấy tay cô, kéo cô tiếp tục đi về phía trước. “Ngực thấy thiếu thiếu, đêm lại không ngủ được.”
“…”
“Mục đích của em đạt được rồi? Vui chứ?”
“Đứt lúc đánh nhau hôm nay à?”
“Ờ.” Anh chỉ ậm ờ một tiếng rồi không giải thích gì thêm.
“Cho nên mới đánh được một nửa, anh đã chạy về?”
“Ờ.” Anh nhăn mày lại, cảm thấy mấy câu hỏi của cô hơi phiền phức.
“…”
“Tốt nhất là em đừng cười trộm sau lưng anh.”
“Hi hi…”
“…”
“Đúng rồi, hôm đó chị anh gửi thư gì cho em vậy? Làm gì mà bí mật thế, còn viết ‘Nhất Nhị không được mở ra’?” Anh quay đầu lại, chuyển phắt đề tài sang chuyện mà lâu nay anh vẫn thắc mắc.
“Chị Nhất Nhất vẫn khỏe chứ? Từ khi chị ấy kết hôn, đã rất lâu rồi em chưa gặp chị ấy.”
“…”
“…” Cô thấy anh không nói gì nên cũng im lặng theo, hình như cô đã quen với việc mỗi lần nhắc đến chuyện kết hôn của chị gái thì có cạy mồm, anh cũng không nói.
Hai người trở lại chỗ chiếc xe máy bị nổ lốp, cô lẳng lặng nhìn anh dắt chiếc xe đã kêu tè tè như chống đối, cau mày. Đang chuẩn bị đẩy xe đi tiếp, chợt anh nhìn thấy chiếc Mercedes-Benz đỗ trong sân một nhà nhỏ nằm ngay cạnh khu chung cư cao tầng, anh dừng lại, nhìn Hồ Bất Động vẫn đứng trước cửa chung cư, dường như còn đang đợi anh nói điều gì đó, anh nhìn cô, từ đôi giày lấm lem đất lên chiếc hộp cứu thương, lại từ chiếc hộp cứu thương bên tay phải ngó sang sợi dây chuyền đỏ bị đứt bên tay trái, mỉm cười, nói: “Thực sự không muốn về nhà”.
“…”
“Em không cảm thấy chiếc xe ấy rất chướng mắt sao? Có lẽ, khi nào đó anh phải hẹn với ông chủ quán, cùng nhau đập nó.”
“Chọn lú