XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2400 lượt.

c bố anh đang ở trong xe?”
“Ý kiến hay đấy!” Anh tiếp tục dắt xe về phía trước, đưa tay đẩy chiếc rào chắn của sân ra, ngoảnh đầu lại nói thêm một câu: “Thêm cả mẹ anh nữa”.
“…”
Anh trề môi, vẫy tay, ra hiệu bảo cô lên nhà. Cô không cố chấp nữa, quay người chạy lên nhà nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng giọng nói đầy buồn bã của anh cách bức tường…
“Thiếu gia con quay về rồi, mở cửa ra, mẹ ơi!”






Đội mũ xanh
[Đội mũ xanh: Chỉ việc bị cắm sừng.'>
“Hóa ra, anh lại lạc đường rồi?”
Nhà Huỳnh Nhất Nhị đúng là không lớn, chí ít nó cũng không phù hợp với một người thường xuyên xuất hiện trên các tờ báo Kinh tế và chiếc xe Mercedes-Benz của bố anh, hai tầng lầu nhỏ nhắn, thiết kế đơn giản. Anh chưa từng hỏi bố vì sao lại sống trong căn nhà nhỏ này, nhưng lúc còn nhỏ nghe chị nói, bố đã bán căn biệt thự sang trọng và cam tâm tình nguyện dọn đến đây sống…
Nhà anh có năm người, bố mẹ, chị gái, cậu và anh nữa, thực sự là có đủ lý do để đòi hỏi một căn nhà lớn hơn nhưng mẹ anh kiên quyết đòi sống ở đây, nói thế nào cũng không chịu dọn nhà. Hồi đó anh không hiểu được sự cố chấp của người lớn, chỉ nghe cậu nói: “Sẽ có một ngày, ngôi nhà này trở nên rộng lớn”.
“Ý con là, dọn đến nơi nhỏ một chút nữa, con sợ mẹ không ở được ngôi nhà này”.
“Con vẫn trẻ con như vậy! Chị và cậu đi rồi mà con vẫn còn thích gây rối sao?” Bà khẽ nở nụ cười hiền từ.
“…” Bàn tay anh lại ngừng lại chút nữa nhưng vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ phát ra một tiếng hừ bực bội. “Con là trẻ con, mẹ thì đủ chín chắn sao?”
“…”
“Ở lại trong căn nhà nhỏ này thì sẽ không có ai nói mẹ lấy bố con là vì tiền, vì quyền nữa sao? Kêu con tránh xa chị một chút, tránh xa công ty của bố một chút thì mẹ sẽ cảm thấy yên tâm thoải mái sao?” Anh bật cười, không biết mình đang châm biếm ai.
“…”
“Yên tâm, con sẽ không tranh giành quyền thừa kế với chị, mẹ không cần ngày nào cũng phải nhắc nhở con phiền phức như vậy, con là thứ gì, con tự biết.” Anh nói rất nhẹ nhưng bước chân giẫm trên mặt đất lại nặng nề vô cùng
Bà hơi xê người, đưa tay nắm lấy tay áo con trai. “Nhất Nhị, mẹ chỉ là…”
Anh không hề tránh né, mặc cho mẹ túm lấy áo, đứng chặn trước mặt mình. Anh hé cặp môi vẫn mím chặt: “Mẹ, hãy tin con, hạnh phúc của chị, con chắc chắn là quan tâm hơn mẹ, chắc chắn!”.
“…”

“Xoẹt xoẹt xoẹt”.
“Xoẹt xoẹt xoẹt”.
Sáng sớm, tiếng đánh răng của hai người cùng lúc phát ra từ phía phòng tắm nhà Hồ Bất Động, cô nheo mắt nhìn Phạn Đoàn phải trèo lên ghế mới với tới bồn rửa mặt, đang dùng mông huých huých về phía cô, phản đối việc cô chiếm mất hơn nửa vị trí, cô nhăn mày, khó chịu di chuyển vị trí, tiếp tục đánh răng.
Thằng nhóc nhanh hơn cô một bước, nhổ bọt kem đánh răng, súc miệng, thò tay rút khăn mặt, vừa lau mặt vừa nói: “Chị Hồ, tối qua chị đi chơi với đàn ông về rất muộn.”
“Ục ục…” Thằng tiểu quỷ đáng chết, lo chuyện của mình đi, chẳng phải tối qua cậu đọc tiểu thuyết khiêu dâm đến mức ngủ quên sao? Cô đi cứu người đấy chứ, thằng nhóc thì hay rồi, cuộc sống về đêm còn phong phú hơn cô nhiều.
“Tối qua bố em không về nhà, theo chị, có phải là ông lại lạc đường không nhỉ?”
“Lạc đường trên giường của phụ nữ.” Cô rút bàn chải đánh răng ra, để nguyên bọt kem đánh răng trên miệng mà nói. “Nếu tối nay anh ta vẫn không về nhà, em nên chuẩn bị tinh thần”.
“Làm gì?” Thằng nhóc Phạn Đoàn chớp chớp mắt, ló cái mặt ra khỏi khăn.
“Nhặt xác.” Cô đưa tay với chiếc khăn của mình, bật tiếng cười nhạt, vui mừng trên nỗi đau khổ của người khác. “Mất mạng vì kiệt sức”.
“Chị Hồ, lúc nào chị ngủ dậy tâm trạng cũng nặng nề vậy sao?”
“Vớ vẩn, em thử mà xem, đợi cả một buổi tối, kết quả anh ta lại co ro trên giường của phụ nữ!”
“Chị đừng có ví mình như mấy bà vợ bất hạnh trước mặt trẻ con như thế, không có tác dụng đâu.”
“Em nghĩ vì sao chị lại lưu lạc đến bước này, nếu không phải vì số mệnh…”
“Chị đối tốt với bố em, chính là vì thay đổi số mệnh?”
“Vớ vẩn, em thấy chị giống mấy tên ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, chuyên đi khuyên giải người lầm đường lạc lối sao?”
“Chị không có ý đồ gì với bố em sao?” Thằng nhóc lại dùng mông huých huých vào cô.
“Chị không có hứng thú với người không tuân theo chính sách của nhà nước lại đi tảo hôn tảo dục.”
“Vậy thì em yên tâm rồi.” Thằng nhóc vỗ ngực tỏ vẻ uyên thâm, nhảy phốc xuống ghế, chạy ra bàn ăn cầm chiếc quẩy mà gặm.
“…” Cô không hỏi, cô nhất quyết không hỏi vì sao. Thằng tiểu quỷ vừa ăn quẩy vừa nhìn cô chằm chằm, rõ ràng nó đang chờ cô hỏi “tại sao”, cô quyết không trúng kế của nó, cô đâu phải loại người không có bản lĩnh như vậy, cô không…
“Vì sao?”, cô lí nhí. Lòng hiếu kỳ của con người một khi đã nổi lên thì sự kích thích còn mãnh liệt hơn cả khi uống nhầm xuân dược.
“Bởi vì… chị tuyệt đối không thể qua mặt được bố em.” Thằng nhóc ngậm chiếc quẩy trong mồm, cười với vẻ rất tự hào.
“Cậu đừng có dùng cái từ ‘qua mặt’ đó được không?” Cô không biết rằng sau một đêm nghiền ngẫ