Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2405 lượt.

m cuốn sách kia, vốn từ của cậu đã tăng lên đáng kể.
“Nhưng mà…” Thằng nhóc ăn nốt chiếc quẩy, lau cái miệng đầy dầu. “Bố em từng nói, thế sự khó lường.”
“Đúng, thế sự khó lường, chị cũng không ngờ mình sẽ có một buổi sáng rối bời thế này.”
“Chị rối bời cái gì?” Thằng nhóc đưa cốc sữa nóng lên miệng thổi thổi.
“Vừa hy vọng bố cậu bị phụ nữ ‘chơi’ đến chết, vừa sợ anh ta bị ‘chơi’ chết, nếu thế chị sẽ bị số mạng của mình ‘chơi’ chết.”
“Thật rối bời!”
“Uống xong cốc sữa, chị tiện đường đưa em đi học.”
“Ồ, hôm nay chị vẫn phải làm thêm?”
“Kỳ nghỉ của chị Hồ nhà cậu kết thúc rồi, hôm nay phải đi học tiếp, tiếp thu kiến thức, hun đúc tài năng, không thể lông ba lông bông, không học không hành như bố em được, hiểu không?” Cô vừa nói vừa lấy một thanh quẩy nhồm nhoàm nhai, vừa mở cửa ra. “Chị xuống dưới nhà lấy xe, em khóa cửa lại, ăn xong rồi xuống, nghe rõ chưa?”
“Vâng!” Cậu nhóc nuốt ngụm sữa đánh “ực”, trả lời.
Hồ Bất Động lái chiếc xe máy cũ màu hồng nhạt, tốc độ đương nhiên không thể so sánh với chiếc xe phân khối lớn của Huỳnh Nhất Nhị, xe của cô chỉ có thể chạy tối đa vài chục km/h, thêm nữa, hàng mua cũ nên chất lượng cũng không được tốt, nói theo cách của Huỳnh Nhất Nhị chính là: “Một nửa của đàn ông là phụ nữ”.
Phạn Đoàn khoác ba lô trèo lên xe, cô nhấn đề khởi động xe, chợt nghe thằng bé ngồi phía sau, nói: “Chị Hồ, em thấy người khác lái xe đều đội mũ, sao chị không đội?”.
“Nếu mũ của em là màu xanh, em có đội không?” Cô khó chịu, chẳng buồn quay lại nhìn cái thằng nhóc phiền phức.
“Mũ xanh à? Người ta tặng chị à?”
“Im miệng…”
“Đỏ phối với xanh à? Ai mà lại chẳng có con mắt thẩm mỹ đi tặng chị mũ xanh vậy?”
“Im miệng…”
“Vâng.” Thật nhỏ mọn!
Trường cao đẳng dạy nghề hạng ba nằm đối diện với ngôi trường tiểu học danh tiếng chỉ cách có một con đường. Tuy cô không rõ ngôi trường nào xây trước, nhưng rõ ràng là chúng chẳng tương xứng với nhau chút nào, nhất là từ khi cô có người quen trong ngôi trường tiểu học đó.
“Chị Hồ, chị học ở cái trường phía đối diện mà có mấy anh chị đang cắn mồm nhau kia à?” Hạ Phạn Đoàn vừa nhìn ngắm phong cảnh đẹp trước mặt vừa xoay người nhảy xuống xe của Hồ Bất Động.
“…” Cô không trả lời, quay sang phía đôi nam nữ đang đứng trước cổng trường mình, chẳng thấy có gì kỳ lạ lại quay đi, trong lòng thầm khâm phục vị hiệu trưởng của trường tiểu học đối diện. Chắc chắn là ông ta cố ý lựa chọn ngày tuyển sinh sớm hơn một ngày so với ngày khai giảng trường cô để phụ huynh không nắm được hoàn cảnh, tình hình quanh trường và đưa những đứa trẻ ngây thơ, thuần khiết vào miệng cọp. Học phí nộp rồi, cho dù các bậc phụ huynh không hài lòng với những bài học vỡ lòng tiêu cực từ bên trường đối diện cũng chẳng có cách nào khác, chỉ đành ngậm ngùi đích thân lái xe đưa đón con đi…
Thực ra thì cũng không thể trách ông hiệu trưởng trường tiểu học này thủ đoạn độc ác, nhớ lại lời dặn dò vô cùng thành khẩn của ông ta trong buổi lễ khai giảng, đến người lòng dạ sắt đá như cô còn động lòng nữa là…
“Các bạn sinh viên thân mến, tôi nhờ cả vào các bạn, các bạn muốn làm gì trong trường thì chúng ta có thể bàn bạc nhưng tôi hy vọng các bạn đừng làm ảnh hưởng đến nề nếp của trường chúng tôi, các em nhỏ là những mầm non của tổ quốc, là ánh mặt trời mới hé buổi bình minh, xin các bạn đừng làm tổn thương tâm hồn non nớt của các em. Nhớ rõ quy định đầu tiên của trường chúng ta là: Chuyện xấu trong nhà phải đóng cửa bảo nhau!”
Nghe xem nội quy rõ ràng thế cơ mà, lúc đó cô thực sự vô cùng kính phục vị hiệu trưởng này. Kết quả là sau này cô mới phát hiện, chỉ có mình cô kính phục, trường của cô, chỗ cấm dán giấy lúc nào cũng dán đầy tờ quảng cáo của các quán rượu và số điện thoại những người thi hộ; chỗ cấm đỗ xe, luôn luôn có mấy chiếc xe đua, đương nhiên, xe của Huỳnh Nhất Nhị cũng nằm đó; nơi cấm hôn thì lúc nào cũng có hai hoặc hơn hai cặp nam nữ đứng đó hy sinh bản thân, vì đại nghĩa diệt thân; chỗ cấm vứt rác, thỉnh thoảng lại phát hiện vài chiếc bao cao su đã được qua sử dụng…
Ngài hiệu trưởng đáng thương…
“Oa… Chị kia đang cởi áo của anh kia…”
Hồ Bất Động đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ của mình, vừa cúi đầu thì nhìn thấy thằng nhóc đi cùng mình khom người, hai tay ôm đầu, nhìn chằm chằm hai người đối diện. Mà đôi nam nữ kia cũng không biết có phải vì trước mặt bao nhiêu khán giả nên biểu diễn càng lúc càng hăng hơn không nữa, nhất là cô gái, hai tay kéo mạnh chiếc áo đồng phục của con trai nhà người ta ra… Cảnh tiếp theo không đơn giản chỉ là trao đổi nước bọt nữa, tuy cô cũng sa đọa đến mức dùng tiểu thuyết ngôn tình để dỗ dành trẻ con nhưng cô vẫn còn lương tâm, không thể để thằng bé tiếp tục thăng cấp, xem truyền hình trực tiếp như vậy được.
“Chị Hồ, chị làm gì mà bịt mắt em vậy? Em không nhìn thấy, chị kia đã ép xuống chưa, đã ép xuống chưa vậy?”
“Ép cái đầu em ý, mau cút vào lớp học cho chị!” Hồ Bất Động bịt mắt Phạn Đoàn rồi đẩy nó vào trong trường.
“Còn có chút xíu nữa là xong mà…” Thằng nhóc tru miệng, đứng ở cổng