Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
p chị giữ bí mật, em muốn cái gì chị đều đồng ý hết”.
“Vâng! Chị sợ em tiết lộ với bố em chuyện không đúng đắn chị làm sau lưng ông ấy, cho nên muốn hối lộ em sao?”
“Em đừng nói khó nghe như vậy được không?”
“Được!” Phạn Đoàn đón lấy cái áo khoác ướt sũng. “Nhớ nhé, chị nợ em một lần nhưng không có lần sau đâu nhé!”
“Chị biết rồi mà!” Nghe hai người họ nói chuyện thật khó mà phân biệt ai là trẻ em, ai là người lớn. Cô bỏ chiếc áo ướt sũng cho Phạn Đoàn, chạy hộc tốc xuống nhà, không ngần ngại lao vào màn mưa.
Cô thực sự còn ngốc ngếch hơn cả anh chàng khờ luôn mong mình gặp xui xẻo kia, trời đang mưa như trút nước mà cô chạy ra ngoài tìm người, còn bỏ lại chiếc áo khoác vừa dày vừa ấm kia ở nhà, đến ô cũng quên mang, cứ đi như vậy trong màn mưa mà hoàn toàn không biết mình nên đi đâu tìm anh. Nhìn những giọt nước mưa bắn tung tóe dưới chân, đầu óc cô vang lên những tiếng ong ong không dứt, đáng lẽ lúc này cô nên được ngâm mình trong làn nước ấm dễ chịu ở phòng tắm, chứ không phải đáng thương tắm trong làn mưa lạnh giá này; cô nên được hưởng thụ kiếp đào hoa, chứ không phải hớt hải chứng minh mình thực sự không làm gì có lỗi với anh; cô nên ngồi xuống mà suy nghĩ cái vận số xui xẻo của mình tại sao không ứng nghiệm trên người anh, chứ không phải lo lắng chiếc ô giấy đó không thể ngăn mưa chắn gió, làm ướt làn da hồng hào của anh.
Cô thích anh, nếu không tại sao mỗi lần về nhà mà không thấy anh đâu, cô lại lo lắng cuống quýt chạy đi tìm, lúc ấy cô mới ý thức được mình quan tâm anh đến thế nào. Cô thích anh như vậy nhưng tại sao anh không gặp xui xẻo?
Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
“Bì bõm, bì bõm!”, tiếng bước chân vội vã truyền vào tai, Hạ Thiên Lưu hơi nghiêng chiếc ô cầm trong tay, rồi từ từ quay người lại phía sau.
Khung cảnh đầy tâm trạng lọt vào mắt Hồ Bất Động, anh một tay buông thõng, tay còn lại chống lên chiếc ô giấy hơi nghiêng nghiêng theo động tác xoay người của anh. Anh nhìn thẳng vào cô, vẻ thản nhiên, lông mày cũng chẳng buồn động đậy, nhìn cô đang thở hồng hộc, chầm chậm tiến lại gần mình.
“Anh đi đón em sao?” Câu hỏi của cô lách qua màn mưa xuyên đến trước mặt anh.
“Ừ!” Anh không giải thích gì nhiều, rất tự nhiên thừa nhận.
“Làm gì có ai đến đón bạn gái như anh chứ”. Cô phàn nàn.
“Sao?” Anh không hiểu liền nhướn mày lên.
“Người đến đón thì toàn thân không dính một giọt nước mưa, trong khi người được đón thì ướt như chuột lột! Anh có biết anh đã đi sai phương hướng rồi không? Anh định đi đâu đây? Nếu còn tiếp tục đi về phía trước, thì sẽ gặp ngõ cụt đấy, anh đập vào tường rồi định tiếp tục đi, hay là quay lại tìm đường khác?” Cô hết nhìn anh lại ngó chiếc ô trong tay anh, vô duyên vô cớ nổi đóa lên với anh. Nhưng anh dửng dưng như không có chuyện gì, như thể chỉ tiện đường đến đón cô, chứ không phải sợ cô bị mưa ướt, sợ cô bị lạnh, càng không phải quan tâm đến cô. Cho nên, khi thấy cô đến tìm mình, nét mặt anh vẫn không có chút nào biến đổi, cũng không lập tức kéo cô vào trong chiếc ô của mình. “Anh muốn chạy ra ngoài tìm em gì chứ? Anh không thấy như thế rất phiền phức sao? Chẳng lẽ em không biết tự về nhà mình? Trước đây không có anh, không có ai mang ô đến đón em, em vẫn đi đến nơi về đến chốn. Anh chỉ cần ở nhà ngoan ngoãn đợi em quay về là em hạnh phúc lắm rồi, không cần gây thêm phiền phức cho em vậy đâu!”
Đầu óc cô đang rối tung lên vì hết chuyện này đến chuyện khác liên tiếp kéo đến. Ý tốt của người khác, thời tiết tồi tệ, cả số mệnh xui xẻo của mình nữa, cô đều không có cách nào cự tuyệt. Anh đừng khiến cảm giác tội lỗi trong cô tăng lên nữa được không? Bởi vậy, tất cả đều là lỗi của anh.
“...” Anh cúi nhìn đôi giày cô xỏ ngược đã biến thành thuyền nước, cảm thấy hơi buồn cười nhưng lại mắm chặt môi lại.
“Cho dù anh muốn ra ngoài đón em, lẽ nào không biết gọi cho em một cuộc điện thoại báo trước sao?”
“Em chưa cho anh!”
“Ngay đến mình ở đâu mà cũng không biết... Em... em chưa từng cho anh?”
“…”
“Em chưa từng cho anh... số điện thoại của em?” Cô hơi sững lại chớp mắt, cô lại chưa từng cho anh số điện thoại của mình sao?
Anh dửng dưng nhìn đi chỗ khác, có vẻ như không muốn lôi thôi chuyện này nữa, rồi nhét chiếc ô trong tay mình vào lòng bàn tay cứ ngây ra tại chỗ của cô, tóc mái mềm mại đã bị nước mưa phủ lên một lớp bàng bạc.
Lúc chiếc ô được nhét vào tay, cô sực tỉnh muốn cự tuyệt. “Em đã ướt sũng hết rồi, cầm ô làm gì nữa, anh tự mình...”
“Chỉ cần anh không chạy lung tung, em sẽ không ghét anh phiền phức nữa, đúng không?” Anh bỗng tiếp lời câu nói hoàn toàn vô trách nhiệm vừa rồi của cô, kéo lại sự chú ý của cô.
Cô ghét mối quan hệ phiền phức giữa cô và anh cho nên muốn trốn tránh, trước mặt bố cô, trước mặt bà chủ, hay trước mặt bất cứ người nào cũng thế.
Thế là, ngay cả việc anh đến đưa ô cho cô cũng thành phiền phức.
“...” Một câu nói chọc trúng vấn đề, thậm chí còn nặng hơn so với chiếc áo khoác của Huỳnh Nhất Nhị, ép cô đến mức cô không dám ngẩng đầu lên nữa.
“Có phải chỉ có thuận theo ý em, em mới