Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2561 lượt.

đồng ý tiếp tục ở bên anh?” Anh vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, đợi cô quay sang nhìn anh một cái, sau đó vô tư cười đùa, trêu ghẹo anh vài câu, cuối cùng muốn anh tiếp tục đợi lần đùa tiếp theo của cô.
“...”
“Anh phải xui xẻo thêm chút nữa, em mới thấy vui đúng không?”
“Em... em cho anh số điện thoại của em, số của em là...” Cô gượng gạo chuyển chủ đề.
“Anh không muốn!” Cho anh số điện thoại rồi chắc cô sẽ càng ghét anh phiền phức?
“Số điện thoại của em là...”
“Anh không cần!” Anh không bảo đảm liệu mình có ngày càng phiền phức không, phiền phức theo cách mà cô nói.
“Số điện thoại của em là...”
“...”
Lần này anh không trả lời nữa, chỉ đáp lại cô bằng tiếng bước chân bỏ đi.
Cô khịt mũi, kìm nén nỗi chua xót trong lòng, rồi vội vã đuổi theo nắm lấy tay áo anh. Anh phũ phàng gạt ra, dường như nói với cô, mối quan hệ giữa họ sẽ không làm phiền cô nữa cho nên cô tránh xa anh một chút thì hơn.
Cô cố gắng không bật khóc, vẫn cố gắng kiên trì nói nốt câu còn dang dở. “Anh không cho em chạm vào anh cũng được... nhưng anh đi nhầm đường rồi! Bên đó không phải đường về nhà đâu!” Cô lo lắng đến mức nói năng cũng không được rõ ràng nữa.
“...” Đúng rồi! Thật xin lỗi, lại làm phiền cô rồi.
Lần sau sẽ không như vậy nữa. Lần sau, anh sẽ không vì kiếp đào hoa của cô mà cảm thấy khắp người bứt rứt, khó chịu, anh sẽ yên trí ở nhà đợi cô phạm xong kiếp đào hoa đó rồi quay về bên anh. Lần sau, anh sẽ không miễn cưỡng rũ bỏ giấc ngủ trên ghế sô pha êm ái để bất chấp trời mưa, nhất quyết ra ngoài mang ô cho cô. Lần sau, anh cũng không đợi đến lúc bản thân phát hiện không tìm được đường mới chợt nhận ra, lại để cô chạy đôn đáo khắp nơi tìm mình.
Lần sau càng không có chuyện, nhìn thấy cô đi ngược giày, quên cầm ô, hớt hải chạy đi tìm mà trái tim anh đột nhiên ấm áp, quên mất mình đang làm phiền cô.






Ô
“Trả lại cho anh!”
Tình cảm giữa hai người gián đoạn một thời gian.
Trong lòng Hồ Bất Động dự tính như vậy, tính khí của sư thúc khá thất thường, trong lúc này cô không cần thiết phải phí sức bắt chuyện với anh. Dù gì người ta vẫn nói “nhất cự li” mà, cho dù anh không muốn gặp mặt cô, cho dù anh ghét côâu thì anh vẫn phải sống chung với cô dưới một mái nhà, vẫn phải ra vào chạm mặt, đợi anh hết giận rồi, hết ghét cô rồi, cô mua hai đĩa phim A cho anh, cũng coi như vạn sự đại cát, công đức viên mãn, mọi người lại vui vẻ.
Thực ra, cô phải thừa nhận, sư thúc của cô tuy tính khí có chút nắng mưa, trái khoáy nhưng rất dễ dỗ dành, ngay đến người kĩ năng dỗ dành người khác kém như cô mà lần nào cũng thuận lợi suôn sẻ, thỉnh thoảng còn có thể nhận được một ánh mắt tuy không đến mức cuồng nhiệt, cháy bỏng nhưng rất dịu dàng, ấm áp. Chỉ có điều cô rất ít khi dỗ dành anh.
“Bất Động, con trừng mắt nhìn sư thúc như vậy làm gì? Con ngươi sắp lồi hẳn ra ngoài rồi kìa!”
“Ai mượn ông nhìn con ngươi của tôi chứ, tôi muốn để anh ấy nhìn vào mắt tôi”.
“Cạch, cheng!”
Tiếng bát đũa cùng lúc bị đặt xuống bàn thu hút toàn bộ sự chú ý của Hồ Bất Động, cô nhìn anh thản nhiên buông bát đũa xuống, tiện tay bưng cốc trà bên cạnh, nhấp một ngụm, chẳng thèm nhìn vật thể đáng ghét đột nhiên xuất hiện trong bát mình lấy một cái.
“Anh... anh ăn no rồi sao?” Nhìn miếng thức ăn mình gắp bị anh “ruồng rẫy”, cô vẫn cố trưng ra một nụ cười lúng túng.
“Vẫn chưa ăn no!” Anh u ám buông ra một câu, tay khẽ đẩy cái bát sang bên cạnh, lông mày nhíu chặt lại. “Nhưng tôi không ăn món ăn có mùi khói”.
“Món nào có mùi khói?” Cô không hiểu chớp chớp mắt. Dưới gầm bàn, Hạ Phạn Đoàn đá chân loạn xị, cô khó hiểu nhìn nó, thấy thằng nhóc chỉ chỉ vào phòng cô, tay kéo kéo chiếc áo khoác của mình, ngầm nhắc nhở lại chuyện tốt mà cô làm.
Đáng ghét! Thằng nhóc đã đồng ý giúp cô giữ kín bí mật, hơn nữa còn cẩn thận giấu chiếc áo khoác kia xuống gầm giường phòng cô. Nhưng mùi thuốc lá nồng nặc thì làm sao qua được “mũi” anh. EQ của anh không cao nhưng khứu giác lại cực kỳ nhạy cảm, trước giờ anh đều dựa vào nó để nhận biết phương hướng, trong nhà cô giấu một chiếc áo đầy “mùi đàn ông” như vậy, chẳng phải khiêu khích quyền uy của anh sao? Hu hu, chẳng trách từ lúc về nhà đến giờ, anh không cho cô chạm vào mình, sắc mặt càng lúc càng sa sầm. Chắc anh giận lây cả thằng nhóc Phạn Đoàn dám che giấu, tiếp tay cho tội ác, nó biết ngay không thể giở trò trước mặt bố mình mà. Chết rồi, chắc chắn bố cho rằng nó là phản đồ, là đồng đảng của chị Hồ, lần này nó bị chị ấy hại chết rồi.
Lúc này cô mới chợt nhớ ra, trong phòng mình đang cất giấu một tội chứng không thể chối cãi về vận đào hoa. Mùi thuốc lá đáng chết, cô đã bị chiếc áo khoác này bọc lấy thân thể cả buổi chiều, cho dù đã tắm rửa sạch sẽ, dùng xà phòng chà xát hai lần, nhưng anh vẫn ngửi ra mùi đó.
Hóa ra, anh giận vì cô khắp người toàn mùi thuốc lá mà dám đứng trước mặt anh cáu gắt. Nhưng vì sao lúc đó anh không vạch trần cô, còn mặc cho cô vô lý cáu gắt? Hóa ra, anh đã phát hiện ra