Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2563 lượt.
không giấu giếm được khóe môi nhếch lên, hạ thấp giọng: “Vậy mà anh cứ tưởng em chỉ cần điều kiện “xui xẻo” là được”.
“Anh... nói cái gì?” Cô nhất thời không thích ứng với cách thấp giọng nói chuyện của anh, không nhận ra một câu cằn nhằn bị anh nén lại trong cổ họng.
“Gần đây em vẫn ổn cả chứ?” Anh cứng nhắc chuyển đề tài bằng một câu hỏi khách sáo.
“Ổn đến mức không thể ổn hơn”. Để xem ai giả vờ là bạn cũ giống hơn?
“Ừ, anh có thể nhận ra”.
“...” Khốn kiếp, nhận ra rồi còn hỏi cô làm gì. “Gần đây anh không ổn sao?”
Anh lườm cô một cái. “Em không nhận ra sao?”
“...” Một câu nói khiến cổ họng cô nghẹn ứ, những chủ đề vừa được chuẩn bị sẵn cũng bị nghẹn lại trong cuống họng. “Làm sao em biết được dạo này anh có ổn hay không?”
Anh thu ánh nhìn lại, tiếp tục nhìn con đường trước mặt. “Cũng may anh không bị mất ngủ nữa”.
“Công ty nhà anh thế nào rồi?” Cô thuyết phục bản thân mình chỉ quan tâm mang tính tượng trưng thôi, dù gì cũng là hàng xóm, cô sợ anh sẽ phải ra đường ăn mày, tính cách của anh không thích hợp để làm nghề tự do này.
“Sắp phá sản rồi!” Tốc độ tiếp lời của anh không nhanh cũng không chậm, không căng thẳng quá cũng không có gì hối tiếc, chỉ là đơn giản giãi bày một sự thực to lớn. “Chứng cứ đang ở phía sau em”. Anh chỉ vào đối tượng xem mặt đang bám sát phía sau - Nguyễn Ly.
Lấy hạnh phúc của anh ra để trao đổi, cô ít nhiều cũng đoán được tình hình tài chính không mấy lạc quan của nhà anh. Câu chuyện về đại thiếu gia nhà giàu sa sút đang bày ra thực tế trước mắt cô.
“Nếu một ngày, anh hỏi mượn tiền em, tuyệt đối không được cho anh mượn, biết không?” Anh đột nhiên giơ ngón tay giữa ra trước mặt cô. “Bởi vì anh chắc chắn không thể trả nổi”.
“...” Cô cắn chặt môi, im lặng rất lâu. “Nhưng mà tiền trước đây anh mượn em cũng vẫn chưa trả...”
“Hả?” Anh chớp mắt, lông mày nhíu lại. “Có sao?”
“Tiền giúp anh thuê đĩa phim, còn cả tiền ăn sáng mấy lần, tiền lần trước anh sửa xe máy, ông chủ nói phải thay linh kiện, trên người anh không đủ tiền, liền đem ví của em ra lục, dốc hết không bớt lại một đồng nào”. Cô lúc nào cũng tính toán chi li như vậy đấy, cái gì cũng có thể gạt sang một bên nhưng những ký ức dính líu đến tiền thì luôn lưu lại trong đầu.
“Vì sao lúc nào em cũng nhớ những chuyện anh không hy vọng em nhớ vậy?”
“Nên nói là, anh vì sao luôn thích làm những việc mà em không muốn nhớ đó?”
“Nhân lúc ví của anh còn tiền, mời em ăn gì nhé”. Anh móc ví da trong túi áo ra, dáng vẻ thiếu gia khua khua trước mặt cô. “Muốn ăn gì nào?”
“Ý...” Vừa nghe được đi ăn miễn phí, đầu óc, dạ dày và vị giác của cô liền làm việc hết công suất. Đang định đòi một bữa ăn Pháp cao cấp để bồi thường những tổn thất trước đây, lại nghe thấy đề nghị mất hứng của anh...
“Ăn bánh rán nhé!” Anh hào phóng mỉm cười, kéo lấy cánh tay cô. “Quán bánh rán đầu phố trước cổng trường nhé. Chẳng phải lúc nào em cũng chảy nước miếng nhìn qua đó sao?”
“...” Cô ngây ra, bị anh lôi xềnh xệch đi mấy bước, lúc này mới ý thức được anh vừa nói gì.
Cô đứng khựng lại, cứng đơ kéo cả anh đứng lại.
“Sao vậy?” Anh quay đầu nhìn cô.
“Em không muốn đi”.
Cô thích bánh rán là bởi cậu bạn A cùng lớp ngày nào cũng mua bánh đó cho bạn gái, lần nào cũng giúp cô ta lau miệng, cô chảy nước miếng nhìn chỗ bánh đó là bởi vì cô cũng muốn được đối đãi như vậy. Không cần ngày nào cũng như ngày nào, chỉ cần một tuần một lần là mãn nguyện lắm rồi. Nhưng số buổi anh đi học còn không bằng số buổi cô nhìn thấy cô bán bánh rán, lần nào kéo anh đến tiệm bánh thì hoặc đã quá muộn hoặc không có người. Lúc đó, cô giải thích bởi vì anh xui xẻo, lúc đó, cô còn chưa muốn thừa nhận cái số mệnh hẩm hiu của mình.
“...” Anh quay lại phía trước, không muốn nhìn cô nữa. “Thực sự em không muốn sao?”
“Ừ, em không muốn”.
“Vì sao không muốn nữa?”
“Bởi vì, bây giờ, em rất no”.
“...”
“Lúc nào cũng no căng”.
“...”
“Vậy sau này đừng nói anh thiếu tiền em nữa nhé”.
“Ừ, em cũng không có ý định cho anh mượn tiền nữa”.
“Nhìn thấy anh bị phá sản mà cũng không thông cảm với anh sao?”
“Bảo em đừng cho anh mượn tiền mà”.
“Thực ra anh vẫn rất xui xẻo, không phải sao?”
“...”
“Đùng đoàng!”
“Ùm ùm!”
Tiếng sấm u uất vang lên từ bốn phía, cơn mưa lớn trút xuống không báo trước như thể muốn bênh vực Huỳnh Nhất Nhị, chứng mình những lời anh nói là đúng. Khóe môi cô giật giật, không thể tin nổi trước sự phối hợp quá ăn ý của ông Trời.
Trong giây phút Huỳnh Nhất Nhị chua chát nói với cô, anh vẫn rất xui xẻo, cô biết anh đang ngầm ám chỉ điều gì đó nhưng cô không biết đáp lại ra sao, đúng lúc định mượn cái đề tài cũ rích “thời tiết hôm nay thật đẹp” để đánh trống lảng thì ông Trời lại tuyệt tình cướp đi cơ hội đó của cô. Dường như ông ta muốn dùng những giọt mưa kia để nói với cô rằng, chớ có hơi một chút là lấy ông ta ra làm lá chắn, ông ta còn bận làm mưa làm gió, gieo nắng thổi mây, còn bao thiên tai địch họa cần ông ta lo liệu, nên không có thời gian giúp cô giải quyết họa do cô gây r