XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.

mệnh dở hơi của mình mà tiếp tục sống là được rồi, cậu còn muốn quản nữa hay không?”
“... Tôi rất mệt, muốn ngủ!” Anh bỏ tay ra, khiến cho cuốn sách trên trán lại rơi xuống chắn lên mắt anh.
“Ồ, đúng rồi! Thiên Lưu à, thằng tiểu tử thối nhà tôi ở bên trái phòng của cậu nhé, còn về phòng 312 bên phải phòng cậu, tôi nghĩ không lâu nữa sẽ có người muốn vào ở thôi. He he!”
“...”
“Tìm ai đến dọn dẹp vệ sinh đây? Hừ hừ!”






Phong lưu hạ lưu
“Em muốn hạ lưu không?”
Tục ngữ nói rất hay, “thà phá mười ngôi miếu còn hơn hủy một cuộc hôn nhân”.
Đạo lí này Hồ Bất Động cô hiểu, hơn nữa còn hiểu rất sâu sắc, và cô cũng nghiêm túc tán đồng bằng cả hai chân hai tay. Cứ coi như đem phá bỏ hết toàn bộ chùa, miếu trên thế giới này, cô cũng sẽ tuyệt đối không cau mày lấy một cái. Đối với cái nơi đã chôn vùi những tháng năm niên thiếu đẹp đẽ của cô, cô cũng luôn ý thức sâu sắc cái được gọi là “vì đại nghĩa diệt thân”.
Tục ngữ nói rất đúng, “đàn ông đa tình là phong lưu, còn phụ nữ đa tình là hạ lưu”.
“Chưa về, qua giờ tan học lâu rồi mà vẫn chưa thấy về, ta lại tưởng nó đi cùng con...”
“Chết tôi mất!!!” Tiểu quỷ chết tiệt kia không phải là di truyền cái gene mù đường của bố nó để hành hạ cô chứ? Cô oán thán than lên một tiếng rồi bừng tỉnh, lập tức quay người lại xỏ giày. Cô vừa mới hơi chệch quỹ đạo một chút, liền bị trừng phạt độc ác thế này? Ông Trời rốt cuộc có bao nhiêu con mắt, cứ như luôn dành một con mắt để chuyên nhìn cô, theo dõi cô, tóm lấy điểm yếu của cô vậy?
“Con gái à, con đừng nói cho sư thúc biết con trai bảo bối của cậu ta đi mất rồi. Cậu ta yêu thương thằng tiểu tử Phạn Đoàn đến chết đi được, cậu ta mới đi một ngày con trai đã không thấy đâu, hai người chúng ta rất khó trả lời đó, cẩn thận cậu ta nổi giận sẽ ném chúng ta ra đường đấy!”
Bàn tay xỏ giày của cô hơi ngừng lại, ngẩng đầu lườm bố mình một cái: “Tôi muốn nói cũng không có cách nào để nói, tôi không có số điện thoại của anh ấy”.
“Con không có số điện thoại của cậu ta sao? Con ngày ngày đầu mày cuối mắt với sư thúc trước mặt ta, mà con lại nói với ta là không có số điện thoại của cậu ta ư? Con cho rằng người làm bố như ta đây đã quá hồ đồ rồi phải không?”
“Người làm bố như ông cùng nên nhắc nhở con gái ông một lần, để cô ta biết cô ta khốn nạn như thế nào, là kẻ biến thái như thế nào. Ông có biết cô ta đang đùa giỡn trái tim của một thiếu niên thuần khiết hay không?”
“Cái... cái gì? Con đùa giỡn ai?”
“Sư đệ của ông! Sư thúc của tôi!”
“Hả?”
“Rầm!”
Cô sập cửa một cái, bước kép hai ba bậc một, chạy xuông cầu thang, lại thấy chiếc xe vừa mới chở cô về kia vẫn chưa rời đi. Vị tài xế đại nhân kia còn đang nhún vai, đút tay vào túi quần, nhàn nhã dựa vào cửa xe mà hút thuốc. Bộ dạng thong thả nhìn cô chạy từ trên lầu xuống, ngay đến độ cong nơi khóe miệng cũng cong thêm mấy phần lộ ra vẻ châm biếm. Này, này, này, đây chính là cô gái mấy phút trước mới hùng hổ đưa ra quyết định với anh, vì muốn tốt cho anh mà yêu cầu anh “tránh xa em ra một chút” sao? Anh chỉ vừa mới châm một điếu thuốc, chuẩn bị tiêu sầu, cô đã tất tưởi xuất hiện trước mặt. Lời nói ra từ miệng cô rốt cuộc không một câu nào đáng tin sao.
“Đã muộn thế này rồi, đừng nói với anh là em muốn đi dạo mát nhé?” Anh cầm điếu thuốc mới hút được mấy hơi, vứt xuống đất, rồi giẫm chân lên.
Cô nhìn điếu thuốc bị anh dụi tắt, đã quen với việc không thích hút thuốc trước mặt mình của anh. Nói thực lòng, thói quen này thật sự là một cử chỉ thừa thãi, mùi thuốc lá trên người anh còn nồng nặc kinh khủng, không cần phải có cái mũi quá thính giống như sư thúc, cô chỉ cần ngửi qua cũng cảm nhận được anh đã hút bao nhiêu cái thứ độc hại như để tự sát từ từ này. Lẽ nào cô không biết anh chẳng phải đứa trẻ ngoan ngoãn gì sao? Giả vờ là thiếu niên tốt trước mặt cô để làm gì, những việc chiều theo sở thích của cô, anh thực sự thành thạo như vậy sao?
“Phạn Đoàn, tiểu quỷ nhà em không thấy đâu cả! Muộn thế này vẫn chưa về nhà, chết rồi!”
“Chính là cái thằng tiểu quỷ khẩu vị gần giống em đó sao?”
“Khẩu vị cái gì?”
“Là anh nói, khẩu vị đọc sách!” Anh cười khẩy một cái, liên tưởng tới đống sách cô thích đọc kia, không biết là loại tiểu thuyết ngôn tình hay tiểu thuyết khiêu dâm nữa. Nhưng cũng không muốn so đo thêm, anh liền móc chìa khóa trong túi ra, mở cửa một cách thành thạo, hạ cửa kính xuống: “Lên xe đi chứ!”.
“Cái gì, em vừa mới nói...”
“Tránh xa em ra một chút đúng không? Thái độ của em vẫn rất kiên quyết nhỉ. Cho nên...” Anh nhướn mày lên, chẳng chút do dự chiều theo ý cô lần này: “Em ngồi xuống ghế sau đi”.
“...” Cô nhìn ngón tay cái của anh đang chỉ về phía ghế sau, mở nắp điện thoại của mình ra, nhìn thấy kim đồng hồ đã sắp chỉ qua mốc mười hai giờ. Cô cố gắng thả lỏng nhịp tim, lẩm nhẩm khẩu hiểu “Phong lưu nhưng không hạ lưu, hạ lưu nhưng không hạ tiện”, rồi trèo vào ghế sau.
“Đi đâu tìm đây?” Ạm quay đầu lại hỏi cô.
“Khi bảy tuổi anh đưa bạn gái t