Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2549 lượt.
à điều cấm kị mà trước đây anh luôn cố gắng không đụng đến.
“Ít nhất, chị của anh bây giờ, mỗi khi nghe nhắc đến anh ta liền cảm thấy bối rối, muốn quên cũng không quên nổi. Hai người bọn họ dường như cũng rất thích hợp với loại quan hệ suốt ngày cãi cọ thế này.” Anh bật xi nhan xin đường, ánh nhìn vẫn hướng thẳng về phía trước, cảm thấy cô đang nhíu mày nhìn mình chăm chú, anh nói: “Làm gì vậy? Gia đình không hòa hợp có được coi là rất xui xẻo không?”.
“...”
“Này, anh cho em biết thêm một tin xấu nữa, anh quên đổ xăng rồi. Hy vọng xăng trong bình còn đủ để đến được quán ăn phía trước. Nếu không thì, đây mới thực sự gọi là xui xẻo.”
“Làm gì mà anh cứ liên tục nhắc đến xui xẻo với em thế! Em biết em rất quá đáng, rất vô vị, rất không có tiền đồ. Đúng vậy, em chính là người như thế, chính là một kẻ biến thái đấy. Ai cũng được, em chỉ muốn nhìn thấy người ta xui xẻo, được chưa nào! Đủ vô sỉ rồi chứ? Có bản lĩnh thì anh hãy đá em một cái văng xuống xe đi, đừng có vòng vo bóng gió chửi em nữa!” Cô thở hồng hộc, gầm thét một tràng với người lái xe bên cạnh. Là cô lấy lòng tiểu nhân mà hoài nghi anh lợi dụng số mệnh xui xẻo của mình để chuộc lỗi với chị anh. Là cô nghi thần ngờ quỷ lấy cái thứ xui xẻo đó để gán cho bản thân mình và tình cảm của người khác. Rõ ràng là cô không đúng, nhưng không biết vì sao cô vẫn có thể hùng hổ đến thế này. Là cô, là cô, đều là cô!
Anh nghe cô cao giọng quát ở bên cạnh, im lặng điều khiển tay lái. Đột nhiên anh hít một hơi thật sâu, quay ngoắt tay lái về bên trái, táp cả chiếc xe vào vệ đường. Cô không kịp phản ứng với sự chuyển hướng đột ngột, cả người đổ nhào khỏi ghế, đầu cũng bổ đến phía trước. Cô xoa đầu, dựng người dậy, miệng đang há ra, muốn tiếp tục nói, lại nghe thấy giọng anh buồn buồn: “Nếu như anh nói, anh không để ý nữa?”. Anh nắm chặt vô lăng, nhưng không nhìn sang cô, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, miếng ngọc phỉ thúy trên cổ vì sự chuyển hướng đột ngột vừa rồi vẫn còn đang lắc lư.
“...”
“Cứ coi như những gì em muốn chỉ là đáp ứng được cái tiêu chuẩn kia, cứ coi như em chỉ muốn có một người xui xẻo. Có lẽ, anh làm được!” Dung túng cho thói quen xấu của cô ư, dù gì đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên, anh cứ cố gắng tiếp tục như vậy, có thể sẽ dễ dàng hơn chăng?
“...”
“Anh không muốn giận dỗi nữa.” Bởi vì, tự mình giận dỗi với chính mình, tự mình không vượt qua được chính mình là điều rất đau khổ.
Kí túc xá trai bao
“Còn về phòng 312 bên phải phòng cậu, tôi nghĩ không lâu nữa sẽ có người muốn vào ở thôi.”
Kí túc xá nhân viên của câu lạc bộ trai bao là một nơi trong mấy trăm dặm vuông xua phụ nữ như xua vịt. Chỉ bởi chỗ này là nơi cất giấu các loại cực phẩm mà bà chủ câu lạc bộ tinh anh đã lựa chọn cẩn thận. Gọi nó là hậu cung của tổ hợp đàn ông cũng không có gì là quá đáng.
Thực ra, bà chủ của câu lạc bộ vốn không có tư tưởng vĩ đại để làm nên cái hậu cung hoa mỹ này. Nhưng vì muốn bảo vệ tốt hơn cho các cực phẩm của mình, tránh để đám phụ nữ vớ vẩn đến làm phiền, nên đối với bà việc xây dựng một hậu cung thực sự trở nên rất cần thiết. Và thế là, kí túc xá nhân viên này được dựng lên với một hệ thống an toàn tối tân.
Đã là hậu cung của phụ nữ thì không thể có động vật đực nào xuất hiện, khu hậu cung của đàn ông này đương nhiên cũng từ chối tất cả sự phiền nhiễu từ những động vật giống cái. Ngay đến con mèo cái Tần Vĩnh Thi nuôi trước khi dọn đến, cũng bị bà chủ câu lạc bộ đá văng ra ngoài. Trong kí túc xá này, trên dưới, trái phải tốt nhất chỉ nên có bà ta là động vật giống cái duy nhất tồn tại mà thôi.
“... Thiên... Thiên Lưu?”
“Cái gì? Tên đó cũng sống ở đây? Khốn kiếp, buông tay tôi ra, đúng là cái loại âm hồn bất tán mà.” Trác Duy Mặc vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, giờ lại nghe thấy sự tồn tại của người nào đó khiến anh càng không vui, rút một điếu thuốc ra muốn châm lửa.
“Này, tiểu tử thối! Mày không nhìn thấy tấm biển cấm hút thuốc trong thang máy hay sao?”
“Lão thái bà, bà không nhìn thấy đống đầu mẩu thuốc dưới đất sao?”, anh chỉ vào đống đầu mẩu thuốc lá chất lên như ngọn núi nhỏ trong thang máy, ngón tay dài kẹp điếu thuốc, hút một hơi dài. Cảm thấy điều tốt đẹp duy nhất ở đây, chính là “thuốc lá”, ở bất kì chỗ nào cũng đều có thể khiến anh khơi lên điều mình mong muốn.
“...” Bà chủ nhìn xuống dưới chân mình một cái, tự cảm thấy không còn quyền phát ngôn, quay thẳng sang Tần Vĩnh Thi: “Thiên Lưu vào ở có quen không?”.
“Cậu ta? Cậu ta có gì mà không quen, ngược lại là bọn tôi rất không quen đấy.”
“Các cậu có gì không quen chứ?” Chẳng phải là sống ở đây mấy năm rồi sao?
“Ngày đầu tiên Thiên Lưu dọn vào, bà biết rồi đó, đáng thương lắm lắm, chẳng mang theo cái gì cả, ngoại trừ đống sách chẳng ai đọc hiểu, thì là một chiếc ô hỏng. Dường như cậu ta rất ghét cái mùi thuốc lá ngập ngụa ở đây, cứ cau mày lại ngồi trong phòng khách, ai cũng chẳng thèm để ý. Thím kia vừa nhìn thấy cậu ta tim đã mềm nhũn ra, sợ cậu ta đói bụng,