XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2538 lượt.

hỏi cậu ta muốn ăn gì.”
“Này, cậu ta tốt xấu gì cũng là VIP của tôi, cậu đem cậu ấy miêu tả giống như con chó nhỏ không có người nào muốn nuôi vậy à?” Bà chủ trừng mắt lườm một cái, “Sau đó thì sao?”.
“Bánh rán!”
“Hả?”
“VIP nhà bà, chính xác là đã đòi một thứ đồ ăn chẳng có giá trị như vậy đấy.”
“...” Khẩu vị của cậu ta so với khuôn mặt chênh lệch nhiều quá, bà ta đưa ra một nhận xét sâu sắc.
“Đây vẫn chưa phải điều bất ngờ nhất đâu, bất ngờ hơn là, cậu ta nhìn thấy cái bánh rán trong tay thím kia...” Tần Vĩnh Thi hơi dừng lại một chút.
“Thì sao?”
“Cười khổ một cái.”
“... Khổ... cười khổ à?”
“Ừ! Cậu ta chính xác là đã nhếch miệng thế này cười khổ một cái, khiến cho thím kia liền huyết áp tăng cao, căng thẳng đến mức phải vào viện. Chúng tôi phải ăn mỳ gói liên tục ba ngày nay rồi, quần áo bẩn cũng không có người giặt. Máy cung cấp bao cao su tự động trong phòng khách hết bao cao su rồi cũng không có người thay.”
“...” Trác Duy Mặc nhìn đèn thang máy bật sáng, lấy chân di cái đầu mẩu thuốc mới ném xuống đất. Chẳng trách từ lúc bước vào cửa, đã có không ít người quen anh, kéo anh lại một bên mà hỏi mượn đồ, mượn mấy loại hàng phục vụ sinh lý. Hóa ra là tại cái máy cung cấp kia hết bao cao su rồi. Khốn kiếp! Mượn đi, mượn đi! Anh cũng đang buồn chán vì gần đây tiêu thụ cái thứ đó với tốc độ quá chậm. So với tốc độ một tháng một hộp như trước kia, bây giờ đối với anh mà nói không thể bắt kịp nữa rồi. Khốn nạn! Cơ thể của anh rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào?
Một tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy mở ra, Trác Duy Mặc nhặt hành lý lên, bước ra khỏi thang máy, nhìn cái số viết trong lòng bàn tay mà cứ thế đi thẳng tới cánh cửa phòng mình. Nghe thấy hai người phía sau vẫn đang thảo luận, phải đi đâu tìm một thím quét dọn có trái tim giống như hỗn hợp xi măng sắt thép để về dọn dẹp trước khi cái kí túc xá này biến thành địa bàn cư trú của một đám cầm thú, trước khi cái ổ này biến thành một bãi rác.
“Không phải có một người rất thích hợp làm công việc này hay sao?” Thu dọn đồ đạc nhanh vô địch, đến thùng rác cũng cuốn đăng ten xung quanh. Hơn nữa anh phát hiện phàm là những thứ được cô ta thu dọn đều không cánh mà bay, lúc nào cần đến cũng không thấy xuất hiện, khi không cần nữa thì tự nhiên trưng ra trước mắt. Phàm là những chỗ bị cô chạm vào, đều trở thành không còn thuộc về anh nữa. Xí! Nếu không vì thế, anh đâu phải nghe theo lời lão thái bà dọn đến đây sống chứ.
“Ai vậy?” Bà chủ câu lạc bộ đang sầu não cùng với Tần Vĩnh Thi, thấy con trai mình có người muốn tiến cử, liền quay đầu nhìn anh.
Anh cũng không ngờ rằng mình lại đem những suy nghĩ trong lòng mà buột miệng nói ra, càng không ngờ rằng đã ở nơi đây rồi mà mình còn nghĩ đến người ấy, thật là mất mặt...
Anh cau mày, thấp giọng quát: “Ai cái gì! Cái việc vớ vẩn này ai làm mà chẳng được, bản thiếu gia không quan tâm!”.
“... Lão nương giờ chỉ muốn chọn một người dọn dẹp, không phải là chọn một người để lên giường với mày. Ai cần biết mày có quan tâm hay không chứ!” Bà chủ lườm anh một cái, nhìn cái bộ dạng khó chịu cầm hành lý xông ra khỏi thang máy của anh rồi cũng cùng bước ra phía ngoài. Bà ta liếc nhìn Tần Vĩnh Thi đang đứng trong thang máy: “Cậu đi làm trước đi, chọn ai là người thu dọn phòng, trong lòng tôi đã có đáp án rồi. Thực ra tiểu tử thối nhà tôi nhiều lúc cũng có những chủ ý không tồi”.
“Bà lại nghĩ ra chuyện xấu nào rồi? Duy Mặc không thể chịu đựng nổi sự dằn vặt của bà giành cho cậu ta nữa đâu.”
“Nó ấy à, luôn tự cho mình là đúng, cho rằng bất cứ thứ gì cũng đều ở trong tay mình, mỗi con đường đều ở dưới chân mình, vậy làm sao mà được chứ? Đối với tính cách ngang tàng của những đứa trẻ như nó, tôi muốn làm giảm bớt một chút bản tính thiếu gia, có gì không đúng?”
“...”
“Để nó biết được rằng, trên thế giới này, có những thứ không phải cứ nỗ lực là có thể đạt được, có những con đường không phải nó muốn là có thể đi qua, không phải ai cũng đều bụng dạ thẳng tuột giống như nó. Trên đời này toàn những kẻ đạo đức giả, những kẻ lừa dối người khác, dùng thủ đoạn để ức hiếp người khác. Toàn những kẻ bên ngoài thì đối tốt với nó, nhưng bên trong lại cố tình làm nó bị tổn thương, khiến cho nó đau đớn đến phát điên phát cuồng, khiến cho nó phải lẩn trốn. Cậu cảm thấy nó cứ mãi như thế này liệu có ổn không?”
“...”
“Lão nương ta dạy cho nó, chỉ là một bài học đơn giản nhất, nếu nó cứ tiếp tục như vậy, sau này nó sẽ chỉ nhận được đau khổ mà thôi.” Bà chủ câu lạc bộ khoanh tay trước ngực, nhìn Tần Vĩnh Thi chỉ cười mà không lên tiếng, ấn nút điều khiển thang máy, biến mất trước mắt bà ta. Bà ta quay người lại, nhìn chiếc ghế sô pha nhỏ trong phòng cầu thang, thân hình nghiêng nghiêng nằm ngủ ở đó hình như là của Hạ Thiên Lưu. Cuốn sách trên tay đã được lật đến một nửa rồi được kẹp lại bởi một ngón tay, phủ lên hai chiếc đầu gối đang xếp lên nhau. Một khuôn mặt thuần khiết đến chết người, ngay đến cặp lông mày thường xuyên nhíu lại giữa trán cũng rất khó có thể bỏ qua, khóe miệng hơi hé mở, hơ