Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2517 lượt.
gì đó sao? Sao lại không dám nhìn anh?”
“Em sợ bà chủ câu lạc bộ sẽ sai người tới đuổi em.” Cô rụt rè trả lời anh.
“Anh muốn em quay lại nhìn anh.”
“Em không muốn nhìn anh! Nhìn thấy anh rồi em sẽ muốn đập cho anh một trận, đập cho anh một trận cũng chính là cái cớ để bà chủ sẽ không bỏ qua cho em. Em không muốn không vượt qua được chính mình nữa!” Cô quay lưng về phía anh, ưỡn thẳng người, cao giọng nói. “Dù gì em đã từng là tài liệu giáo dục phản diện rồi, đã là kẻ hết thuốc chữa, chuẩn bị ôm cái số mệnh thối nát kia sống cả đời rồi. Thay em rời đổi cái số mệnh, khiến em phải động lòng, đều là việc anh sớm sắp xếp rồi đúng không? Vì muốn bà chủ câu lạc bộ giúp anh trở thành mẫu người mà em thích, cho nên, anh mới vào đây, đúng chứ?”
“...”
“... Anh tại sao lại không phủ nhận.”
“...”
“Tại sao anh không nói, anh bị trúng tiếng sét ái tình với em ở trên núi, xuống núi nhìn thấy liền yêu em? Xí, em đã nói rồi, em đâu có chỗ nào khiến cho người ta yêu thích chứ. Em không biết viết ‘Hạ Thiên Lưu’, chỉ biết ngày ngày nguyền rủa anh xui xẻo, chỉ biết chạy ra ngoài đào hoa, chỉ biết mắng anh là phiền phức... Loại người này, anh vẫn muốn thích, cũng là việc rất khó.” Cô vò vò đầu, cảm thấy mình thật sự rất mất mặt, không thể tìm ra mình có điểm nào khiến cho anh thích.
“Anh thích em!”
Anh nghe xong một đoạn lảm nhảm dài lê thê của cô thì tiếp lời rất tự nhiên. Anh hoàn toàn không phải bị trúng tiếng sét ái tình, hoàn toàn không phải nhìn thấy liền yêu. Cứ coi như đây là một việc rất khó, cứ coi như vốn dĩ không phải là mong muốn của anh, cứ coi như không nằm trong sự sắp xếp của anh, nhưng mà anh vẫn làm được rồi, lại rất nhẹ nhàng, thậm chí cũng không phải phí chút sức lực nào. Khi anh còn chưa kịp phản ứng, chẳng hiểu sao lại liền làm được điều đó.
‘Thịch, thịch!”
Trái tim nhỏ bé của cô vì sao đến bây giờ vẫn không học được cách ngoan ngoãn thế này?
“Anh bây giờ không có tay để kéo em lại, em rốt cuộc có muốn quay đầu lại nhìn anh không?” Anh nói ra chỗ khó của mình.
Đầu cô hơi ngoảnh lại, nhưng lập tức lại như bị bản thân níu lấy cứng đơ. Cô không muốn bị mắc lừa, không thể bị mắc lừa nữa. Cái loại người giống như những lời cô mô tả, sẽ không thể có ai thích. Cứ coi như có người thích, thì người đó cũng sẽ không phải là cái người đang ở phía sau cô, cái người cứ nhất nhất căm ghét số mệnh kia, cái người nỡ lấy cô ra làm mồi nhử, cái người tuyệt đối sẽ không bao giờ chịu xui xẻo vì cô. Cô ý à, cái loại như cô và những người ức hiếp Phạn Đoàn kia đã cùng đứng trong đám người cặn bã, cùng với một số kẻ khốn nạn mê tín dị đoan để thống nhất một chiến tuyến rác rưởi, cùng với những kẻ thần kinh, nghi thần ngờ quỷ, không có lý trí, gặp phải chuyện gì là đổ lỗi bừa bãi cho người khác, đứng cùng trên một con thuyền giặc. Đến cô cũng muốn khinh bỉ chính mình, thì anh có lý do gì mà thích cô chứ? Điên rồi? Điên rồi? Bị cửa kẹp đầu rồi sao?
Hay là... anh lại muốn đem cô ra làm tài liệu giáo dục phản diện?
Là anh lừa cô, anh đùa cợt cô trước, cho nên, phải là anh không có mặt mũi gặp cô mới đúng. Vì sao, anh lại vẫn có lý lẽ để bắt cô quay lại nhìn anh? Cô là loại người không tốt, cô không dám, không dám, không dám!
“Phạn Đoàn, giao cho anh. Nếu như nó muốn về nhà, em sẽ đến đón nó. Bye bye!”
Cô đột nhiên bỏ chạy, vẫn cố quay đầu nhìn thoáng qua anh.
Ánh mắt cô trong phút chốc nhìn anh, biểu hiện của anh dường như khiến cô cảm thấy, anh chỉ muốn nói với cô, anh thực sự nhớ cô, rất nhớ, rất nhớ.
Hồ Thuyết (thượng)
“Làm gì vậy, tự nhiên lại khách sáo đến mức bản thân mình cũng không quen nổi, thật đáng chết.”
Như một cơn gió, chạy ào ra khỏi câu lạc bộ trai bao, Hồ Bất Động dùng hết tốc lực mà chạy, muốn nhanh chóng được cuộn chặt mình trên chiếc giường nhỏ ấm áp. Cô quyết định dùng tiết mục buổi tối ngày hôm nay để quên hết cái cảnh tượng cuối cùng khi cô chạy đi. Cô muốn chui vào trong chăn, ăn vặt, đọc tiểu thuyết, đặc biệt chọn cái loại truyện ngược* mà xem cho no nê, hơn nữa chỉ đọc chín chương trước phần ngược, chương cuối cùng đại đoàn viên thì bỏ qua hết. [* Truyện ngược là một thể loại truyện, trong đó các nhân vật thường bị dằn vặt bởi yêu hận tình thù do hiểu lầ những nguyên nhân khác. Thông thường, những truyện thuộc thể loại này sẽ mang đến cho độc giả những day dứt, ám ảnh, bi thương...'>
Đầu mày cuối mắt?
Đầu mày cuối mắt thì có tác dụng gì chứ! Nếu như đầu mày cuối mắt có tác dụng, thì đã không cần phải ép nam nhân vật chính đến tận chương cuối cùng mới dùng miệng nói những lời quỷ quái như: “Anh yêu em. Anh hối hận lắm rồi”.
“Xe... xe đạp?” Cô lật người, lồm cồm bò dậy, ngồi trên đất mà nhìn chiếc xe đạp mỏng manh kia bị Huỳnh Nhất Nhị đạp qua đạp lại ngay trước mặt mình. Nhìn bộ dạng yếu ớt, hoàn toàn không có năng lực của tên hung thủ, “Anh... anh sao lại ở đây? Còn... còn đạp cái thứ đồ chơi này nữa?”.
Huỳnh Nhất Nhị chống chân xuống đất, gác cánh tay lên ghi