Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.
sẽ bị người khác “đào tường*”. Hóa ra đây không phải chỉ là đạo lý trong kinh doanh, nếu áp dụng đạo lý này trong những trường hợp khác cũng vẫn rất khả thi. [* Đào tường: Từ lóng trong tiếng Trung, ám chỉ hành động lợi dụng sự chủ quan, sơ hở của người khác để cướp đoạt điều gì đó, có thể là thành công, lợi ích, những điều tốt đẹp... và cũng có thể là người yêu.'>
“Bố em tiền lễ hậu binh, đã là cho anh cơ hội rồi đó.” Là anh ta tự mình chơi trội, dám trêu đùa với chị Hồ một câu: “Tùy em!”. Vậy anh ta đã “tùy em” như thế rồi, thì bố cũng đâu cần phải khách sáo nữa, cứ vô tư mà tiến công thôi.
“Anh ta dám không?” Huỳnh Nhất Nhị nhướn nhướn mày lên. Bà chủ câu lạc bộ, chuyện đồn thổi gì cũng đều kể hết với anh rồi. Người ngồi đối diện với anh kia, từ lúc bắt đầu đã luôn nhằm vào cô gái ở bên cạnh anh, mục tiêu chính là thu phục cô ấy. Đây gọi là tiền lễ hậu binh ư? Vậy còn anh thì được coi là gì? Vật về chủ cũ? Được rồi, dù không coi là vật về chủ cũ đi nữa, ít nhất miệng của cô, anh cũng chạm qua rồi.
“Ai bảo thái độ đối với phụ nữ của anh lại kém đến nỗi không qua được cửa chứ?” Hạ Phạn Đoàn nhe hàm răng trắng muốt, liếc nhìn ông bố vẫn mơ hồ, hoàn toàn không biết lửa chiến đang từ bốn phia nổi lên rừng rực. Ông bố khác người kia đã lại bắt đầu nhìn ra cửa sổ, chuẩn bị xuất thần, bổ sung thêm một loại công cụ giao tiếp tâm linh cho những người đàn ông.
“Cho nên, anh mới tới lớp huấn luyện đặc biết này.” Trai bao, xem ra là nghề nghiệp tương đối thú vị. “Hơn nữa, hai người chẳng phải đang muốn nhanh chóng quay về núi sao?” Anh rể đã nói cái gì nhỉ? À, tự tin quá mức, không sớm thì muộn sẽ bị người khác “đào tường”. Cứ coi như là VIP đi nữa thì cũng không nên quá ngông cuồng chứ.
“Ừm? Anh làm sao mà biết? Bố, bố sao lại cung cấp thông tin cho kẻ địch vậy?” Phạn Đoàn từ sô pha nhảy bật dậy, nhìn ông bố vẫn cứ ngậm chặt miệng không nói.
“Bà chủ câu lạc bộ nói, thật hối hận khi lúc đầu vì muốn giữ anh ta, cái hợp đồng gì đó cũng không bắt anh ta kí. Bây giờ mục đích đã đạt được, anh ta lại qua cầu rút ván, cho nên bà ta đang muốn xử lý anh ta đấy.” Thân là cái cây hái ra tiền, lại định rút lui, trốn làm, chẳng trách bà chủ nổi giận đến như vậy. Công thành rồi, rút thân cũng là chuyện tốt, nhưng mà, bây giờ đâu chắc là đã thành công? Đầu óc anh ta có vấn đề hay sao?
Hạ Thiên Lưu gấp cuốn sách lại, tiện tay vứt xuống bàn, đứng dậy, thản nhiên nhìn Huỳnh Nhất Nhị vẫn ngồi trên sô pha cười như kẻ vô hại, tiến gần về phía anh hai bước.
“Bố, bố muốn làm gì?”
“... Đổ rác!” Tiện chân đá hai cái vào túi rác kia, tỉnh lược đi những lời phía sau, Hạ Thiên Lưu liền kéo cái túi rác chướng mắt ra ngoài. Anh nhún vai, chẳng thèm để ý chuyện Huỳnh Nhất Nhị đang nói anh là kẻ qua cầu rút ván.
“Tiểu quỷ, bố em không thích nói chuyện đến thế này sao?”
“Không phải đâu, đối với người ông ấy thích, ông ấy nói rất là nhiều. Người đó hỏi là ông phải đáp, người đó bảo ông cãi nhau, ông cũng sẽ làm theo.”
“Vậy... chẳng lẽ bố em rất ghét anh?” Huỳnh Nhất Nhị ra vẻ vô tội, chỉ vào mình.
“Thừa lời, anh cũng chẳng ưa gì bố em mà.”
Anh cứng họng, tiếp đó trưng ra một nụ cười nhạt nhẽo: “Thì cũng không ghét!”.
“Hả?” Phạn Đoàn hơi ngẩn ra, nhìn người đang ngồi chống cằm cười nhạt trước mặt.
“Ít nhất, từ một phương diện nào đó mà nói, anh còn rất hâm mộ bố em.” Ví dụ như anh không thể tùy tiện nói ra, anh cần cái gì, nghĩ cái gì, muốn làm gì, nhưng Hạ Thiên Lưu lại hoàn toàn có thể. Nghe nói anh ta là một kẻ mù đường, vậy đem so sánh với anh một chút. Cứ coi khả năng nhận biết phương hướng của Huỳnh Nhất Nhị có tốt hơn người kia, từ trước đến nay lái xe chưa bao giờ lạc đường, thế nhưng, khi anh rể hỏi, anh rốt cuộc dự định cái gì, con đường tương lai muốn đi thế nào, thì anh lại rất mơ hồ. Anh dường như chỉ luôn thỏa hiệp, thỏa hiệp với thân phận thiếu gia nhà họ Huỳnh, thỏa hiệp với những khúc mắc chôn kín trong lòng người anh yêu thương. Từ trước đến này, anh dường như chưa từng cố gắng giải quyết một vấn đề gì, chỉ mặc kệ để nó thuận theo dòng nước mà trôi.
Mơ màng lạc lối trên con đường xi măng, luôn tốt hơn là mơ màng lạc lối trên con đường đời.
Cho nên khi anh hiếu kì hỏi bà chủ câu lạc bộ, cái người tên Hạ Thiên Lưu kia vì sao lại chạy đến đây làm trai bao, câu trả lời của bà chủ khiến cho anh cười không nổi:
“Cậu ấy? Chẳng qua cũng chỉ đang muốn ‘đào tường’ của cậu thôi.”
“Muốn ‘đào tường’ của tôi?”
“Chẳng qua, chỉ là muốn nha đầu kia chịu nhìn nhận cậu ấy mà thôi.”
“...”
“Không phải là nhìn thấy sự xui xẻo của của cậu ấy, mà là nhìn thẳng vào con người thật của cậu ấy.”
“Thật sao?” Thực ra chỉ cần cô nhìn anh, bất luận là thế nào cũng được, nụ cười hay sự xui xẻo, đều là của anh, không phải của người khác, như vậy vẫn chưa đủ sao?
“Cậu cho rằng, thích một người thì nên dung túng cho người đó hay sao?”
“... Điều đó không nên sao?”
“Cậu chỉnh sửa ngay cái quan niệm tình yêu sai lầm đó đi, lão nương không cho phép người đàn ông dưới chướng của lão nương có lo