Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.
ch xác chẳng phải là chuyện gì tốt, nhưng, cô ít nhất cũng khiến cho cuộc sống của anh có nhiều thay đổi, có thêm nhiều màu sắc, tốt hơn nhiều so với việc ở trên núi thanh tâm quả dục, ngây ngây ngô ngô. Hơn nữa dòng suối ấm áp đó đã bị khai thác, biến thành khu du lịch rồi còn đâu. Anh cứ ở trong nhà cô miễn cưỡng làm “tiên nam tắm rửa”, tàm tạm như vậy cũng được mà. Ồ, đúng rồi, anh vì muốn cho cô biết, anh không phải là người dễ bị ức hiếp, nên đã dọn ra ngoài rồi, lần này đến tiên nam tắm rửa cũng không có nữa.
“Nhất định phải quay về sao? Trên núi đó không có kem, không có tiểu thuyết ngôn tình, không có con gái đâu. Em hãy nũng nịu bố em, năn nỉ bố em đi, bảo ông ấy... ừm... ở lại đây cùng với em.” Những câu như “linh đạo vô tình người có tình”, “chỉ muốn được là uyên ương không cần làm thần tiên”, lẽ nào anh đều chưa từng nghe qua sao? Đây là đạo lý cả mấy nghìn năm, người ta không muốn làm thần tiên, chỉ nguyện làm uyên ương để được bên nhau thôi!
“Em đã đem tất cả ‘nũng nịu’ có thể làm cả đời để năn nỉ ông ấy, mới được xuống núi tìm mẹ đấy.” Giọng nói của Phạn Đoàn vì nhắc đến mẹ mà thấp xuống một chút, “Hơn nữa, bây giờ em cũng tìm được mẹ rồi, cho nên, em không có lý do gì để ở lại đây nữa, nhất định phải cùng bố em trở lại trên núi thôi”.
“Vậy nếu bố em không quay về được thì sao?”
“Chị Hồ, chị coi bố em là tên ngốc sao, bà chủ muốn níu giữ bố em, đó căn bản là điều không thể, bố em vốn dĩ chẳng kí với bà ấy cái hợp đồng nào cả. Chẳng qua là vì...” Đầu ngón tay Phạn Đoàn chọc chọc vào mũi cô. “Vì muốn ‘đào bức tường’ này của chị nên mới chạy đến câu lạc bộ trai bao, học cái cách khiến cho phụ nữ vui lòng!”
“...” Người nào đó bị chỉ vào mũi liền nheo nheo mắt lại: “Vậy bây giờ anh ấy vừa mới đào được một nửa, đã định vứt xẻng chạy lên núi là ý gì chứ?”. “Loại trước bỏ sau”, chính là ý này sao?
“Ai bảo chị cứ như hố phân bằng đá vậy, vừa thối vừa cứng, thật là khó đào. Hơn thế nữa, bố vẫn còn rất nhiều việc phải làm ở trên núi.” Bố tốt xấu gì cũng cố gắng đào liên tục, nhưng ai bảo chị đáng chết lại tên là Bất Động chứ? Xí, đào mãi mà vẫn cứ “bất động”, đào đến bây giờ cũng vẫn không được mà!
“Nhiều việc ư! Anh ấy nhiều việc cái gì chứ? Việc của anh ấy là mỗi ngày phải chạy chơi lung tung trên núi hay sao? Hay là phải suốt ngày tìm kiếm thảo dược, hoặc ngây dại lấy sách đi kê chân bàn?”
“Ông ấy đúng là rất nhiều việc. Chẳng lẽ bố chị, sư bá của em, chưa hề cho chị biết, bố là thiếu chủ chưởng môn Huyền Phái của bọn họ sao?”
“Có nhắc qua, chị biết sư phụ của bọn họ đem cái vị trí dở hơi đó truyền lại cho anh ấy, nhưng vậy thì sao chứ? Thời đại nào rồi, ai còn để ý chuyện anh ấy là chưởng môn chạy từ trên núi nào xuống chứ! Cái gì mà phái của bọn họ? Chẳng phải chỉ có hai người là bố chị với bố em và vài ba con mèo nhỏ hay sao? Lại còn cái gì mà thiếu chủ chưởng môn nữa, chị thấy chi bằng làm VIP của câu lạc bộ trai bao còn có sức ảnh hưởng hơn.”
“...”
“Em há miệng to như vậy là có ý gì chứ?”
“Bố chị chính xác là nói với chị như vậy à? Huyền Phái của bố em tốt xấu gì cũng là đại phái xem số mệnh lớn số một số hai. Cứ đến cuối năm, chỉ riêng đại biểu của các nhánh phái ở các nơi lên núi gặp bố em đã có đến mấy trăm người, làm sao qua miệng của bố chị lại biến thành vài ba con mèo thế?”
“Cái... cái gì? Mấy trăm người?” Còn, còn chỉ là đại biểu mà thôi? Làm gì vậy, sao mà càng nghe càng giống như đại hội cổ đông chia lợi nhuân vào cuối năm của một công ty lớn vậy? Vì sao bố cô khi nói cho cô, lại dùng giọng điệu rất khinh miệt, còn nói, thời đại nào rồi, chưởng môn của phái có vài ba con mèo nhỏ, ông ta chẳng thèm.
Ông Trời ơi, sự đố kị của đàn ông thật đáng sợ, hai cô luôn cho rằng cái bang phái gì đó của bố cô chắc chắn là rất mất mặt, cái danh sư thúc kia, đại khái cũng chỉ là cái danh xưng thối tự phong mà thôi, cô có muốn đùa cũng không dám đùa với cái đại bang phái số một số hai kia của bọn họ.
“Đúng rồi, hơn nữa vùng đất từ đỉnh Thanh Loan ở lưng chừng núi trở lên đều thuộc sở hữu của Huỳnh Phái, điểm này chị biết rồi chứ.” Phạn Đoàn hùng hồn, đầy lý lẽ, tiếp tục nói. Vào mỗi dịp cuối năm, các vị sư thúc bá đều đến đó, nhưng mỗi lần đều không có Hồ Thước, bố của Hồ Bất Động. Xem ra việc này chính là nguyên nhân trực tiếp khiến tiểu sư muội của cậu hoàn toàn không biết sư thúc đại nhân của chị ấy là nhân vật như thế nào. “Chỉ có vào mỗi dịp cuối năm, Huyền Phái mới mở cửa núi để người bên dưới đi lên, chuyện này chị cũng không biết sao?”
“Biết chứ, chỗ cửa núi đó chẳng phải luôn có lớp sương khói dày đặc không biết ai giăng ra sao, nghe nói là đi thế nào đều vẫn sẽ quay lại vị trí cũ, chỉ đến cuối năm, lớp sương khói dày đặc kia mới biến mất trong khoảng nửa tháng, để người ta lên núi bái kiến cao nhân.” Khi làm ni cô, cô đã từng nghe thấy tin đồn này. Quả nhiên tin đồn này mang màu sắc rất huyền bí, nhưng cô đâu phải là người ưa mấy thứ huyền bí cơ chứ, vì thế những chuyện dở hơi này cô nghe xong là quên luôn, căn bản là lười chẳng buồn truy cứu, c