XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2514 lượt.

ại suy nghĩ không tiền đồ như thế. Ai dạy cậu như vậy hả?”
“Cậu tôi.”
“Vậy cậu của cậu chắc chắn là thất tình rồi.”
“Ông ấy thất tình một lần rồi, sau đó chẳng yêu đương gì nữa.”
“Thấy chưa, lão nương biết mà. Phụ nữ, có thể chiều chuộng, nhưng không thể dung túng. Khi cô ta không ngoan ngoãn, không nghe lời, không hiểu rõ hoàn cảnh, giận dỗi vô cớ, phải dạy dỗ cô ta thật tốt. Còn những lúc khác, cậu muốn chiều chuộng cô ta thế nào cũng được. Thực ra...”
“...” Đúng, có những vấn đề không phải không nhìn thấy thì có thể coi như nó không tồn tại, nếu không cố gắng giải quyết, cuối cùng chỉ mắc nghẹn lại trong cổ họng mà thôi.
“Thực ra, Thiên Lưu cũng không phải ngay từ đầu đã có hứng thú với nha đầu thối kia. Vốn dĩ cũng chỉ vì đứa con trai của cậu ấy, nên cậu ấy mới muốn giáo huấn cô ta một chút. Với cái đức hạnh đó của cô ta, cộng thêm cái tính mê tín dị đoan, chỉ tin vào số phận, thực sự không có khả năng khiến người ta bị tiếng sét ái tình.” Lúc đó bà chủ câu lạc bộ đưa mắt nhìn anh như có ý gì đó. “Nếu không phải vì cậu, Thiên Lưu của tôi đã không bị ức hiếp đến mức đáng thương như vậy.”
“Tôi?”
“Cậu ấy nói, con nha đầu kia, mỗi lần thấy người nào đó xui xẻo lại khóc đến mức khiến người ta cảm thấy chán ghét, tiếng khóc của cô ta rất khó nghe.”
“...” Đây chính là kết quả sự dung túng của anh. Sự dung túng của anh không hề khiến cô cảm thấy hạnh phúc, cũng không khiến cô có cảm giác được nuông chiều, chỉ khiến cô cảm thấy không tìm được lý do để mở miệng, càng khiến cô hoảng loạn hơn. Anh không muốn tìm đường ra, cho nên anh kéo theo cô mơ màng cùng anh. Anh cảm thấy anh tận tâm tận lực chiều theo cô là điều tốt, anh tốt đến mức có thể nói ra cả hai chữ “tùy cô”. Thế nhưng, trên thực tế, hóa ra lại chẳng phải là như vậy.
Anh khiến cho cô phải trốn vào góc phòng mà khóc, còn khóc đến mức khiến người ta cảm thấy đáng ghét, vừa chối tai, vừa khó nghe. Khi đó người đau lòng cho cô, đâu phải là anh. Anh chỉ là dùng “xui xẻo” để cô tin rằng cô thực sự đã thích anh rất nhiều. Nếu như anh thực sự đau lòng cho cô, thì làm sao nỡ lòng khiến cô phải dằn vặt, tự trách bản thân, phải trốn vào góc phòng mà khóc lóc thảm thiết.
Dung túng, hóa ra lại là cách làm không có hiệu quả nhất trên thế giới.
“Này, hai người có thể đừng ở trước mặt lão nương mà cứ một điều, hai điều ân hận, tiếc nuối cho con nha đầu kia được không. Cậu cũng vậy, Thiên Lưu cũng thế, nhưng vẫn may là cậu còn hiểu một chút, không giống Thiên Lưu kia. Lão nương hỏi cậu ấy có phải là thích nha đầu kia rồi không. Cậu ấy còn cau mày lại, vẻ mặt vô cùng đáng thương, ra chiều không biết, rõ ràng nhịp tim thì vẫn bình thường, chỉ là thấy trong lòng buồn buồn, không thoải mái... Rõ ràng là đang đau lòng mà, xí!”
“Vâng, sau đó thì sao?”
“Sau đó? Tình yêu mà, chính là loại tình cảm đơn giản nhất trên thế giới. Chỉ một câu hỏi thôi là có thể làm rõ được rồi. Chính là phải hỏi ‘nhớ cô ta không’.”
“...”
“Ngày hôm sau, cậu ấy liền gật đầu nói với lão nương, cậu ấy muốn học yêu như thế nào. Đây chính là toàn bộ quá trình Thiên Lưu vào nghề, cậu còn muốn biết chi tiết hơn nữa không?”
“Như thế này là rất tốt rồi, tôi cũng không chắc trái tim của tôi khỏe đến mức có thể nghe hết toàn bộ.”
“Chỉ vậy thôi à? Tôi còn chuẩn bị rất nhiều bản thêm mắm thêm muối, còn muốn xem sắc mặt của cậu biến đổi ra sao.”
Anh đóng cửa phòng làm việc của bà chủ lại, tự mình khẳng định, Hạ Thiên Lưu thực sự rất khó khiến người ta ghét bỏ, nhưng rõ ràng anh ta hoàn toàn không giống anh, không có lòng khoan dung đại lượng giống như anh.
“Anh ơi, tuy bố em là quốc sắc thiên hương, nhưng mà, anh cũng không cần phải có những suy nghĩ không an phận như vậy với ông ấy đâu.” Tiếng trẻ con kéo anh từ trong mộng tưởng quay lại hiện thực.
“Trông anh giống như đang suy nghĩ bậy bạ hay sao?” Có suy nghĩ không an phận với Hạ Thiên Lưu ư? Với kẻ tình địch của anh sao?
“Anh vừa nói là không ghét ông ấy, đàn ông nói không ghét với đàn ông, thêm vào đó là quan hệ kì cục của hai người, nghe thế nào cũng thấy có vấn đề. Bố em rất đơn giản, ông căn bản không biết đàn ông có thể ‘thế nào thế nào’ với đàn ông, anh đừng có dạy hư ông ấy.”
“Ồ, đàn ông có thể ‘thế nào thế nào’ với đàn ông sao?” Anh đang chống tay dưới cằm, chờ đợi đứa trẻ bảy tuổi kia mở mang tri thức cho mình, nhưng lại nghe thấy tiếng thang máy “ting tang” vang lên.
“Khốn kiếp! Bản thiếu gia ở câu lạc bộ bận chết đi được, cậu và cái kẻ không biết nói chuyện kia lại trốn làm mà ngồi ở đây.” Giọng nói gắt gỏng của Trác Duy Mặc vang lên trong kí túc xá. “Cậu đang làm gì vậy? Nói chuyện với tiểu quỷ thôi này à? So với trai bao, làm bảo mẫu thú vị hơn sao?”
“Nếu như không phải vì cậu chạy vào phá đám, tiểu quỷ này đã định nói cho tôi, đàn ông và đàn ông có thể phát triển mối quan hệ như thế nào.” Huỳnh Nhất Nhị đưa mắt nhìn Trác Duy Mặc một cái.
Trác Duy Mặc trừng mắt nhìn tên tiểu quỷ suốt ngày lẻn vào phòng, xem tạp chí H của anh ta, cũng không định tiếp tục làm phiền cuộc n