Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.
đá em xuống đất. Ưm, quả nhiên anh chỉ yêu cơ thể em, “làm” xong thì trở mặt không nhận người nữa, còn ngược đãi em như thế này, hu...”
Lật người một cái bò dậy khỏi mặt đất, cô đột nhiên nhớ lại chuyện gì, vội vàng kéo chăn, mở cửa, xông vào phòng tắm: “Tắm cùng nhau! Tắm cùng nhau!”
Dù gì lần này anh xuống núi đón cô, Phạn Đoàn không theo xuống cùng, bố cô lại chẳng biết đã chạy đi vào cõi thần tiên nào rồi. Cả căn phòng chỉ còn một đự một cái là anh và cô, cần gì phải quản cái vai vế, loạn luân gì đó làm gì chứ, cô muốn dâm loạn thì có thể dâm loạn thoải mái! Ừ ừ ừ! Hơn nữa, động tác mặc quần vừa rồi của anh quá nhanh, hại cô vẫn chưa kiếm chắc được gì. Như vậy cả ngày hôm nay của cô sẽ rất không có tinh thần. Cơm sáng phải ăn đủ mới có sức lực suy nghĩ chứ!
“...” Anh không đáp lại lời nào, cũng không phản đối, nhìn cô kéo chăn, lảo đảo xông vào phòng tắm, mở cái của anh không khóa, vôi vàng đứng dưới vòi hoa sen.
“Trời nóng như vậy, anh còn tắm nước nóng làm gì!” Hu hu, hơi nước mờ mịt, bay bay lãng đãng, ngoài mấy sợi tóc mái mềm mại đang cùng với những giọt nước trêu ghẹo thần kinh thì giác của cô, và những đường còn hút hôn thấp thoáng có thể nhìn thấy ở khoảng cách không xa đang đùa giỡn những cảm giác ngoại thần kinh thị giác của cô, những thứ còn lại cái gì cũng mơ mơ hồ hồ. Hừ, không nhìn thấy, cô cũng có thể sờ mà: “Bảo anh đừng dùng nước nóng mà, anh không biết nước nóng rất lãng phí điện sao!”
“...” Cục bông tắm nắm chặt trong tay, gắng sức, dù chết cũng không chạm đến người cô.
“Anh đến đây một chút, đến đây một chút, tắm cùng nhau đỡ phí nước hơn. Còn nữa, còn nữa, nhân tiện cho cái chăn trên người em được giặt luôn cùng một lúc. Nhất cử tam đắc (làm một lần mà được cả ba việc) em thật là rất...”
“Cút ra ngoài!”
“Bịch!”
Vẫn còn chưa hiểu hết tình cảnh của mình, cái kẻ tham lam kia, sau một hồi đầu óc choáng váng, người ướt lướt thướt kéo chăn đã ướt một nửa, liền bị vứt ra khỏi phòng tắm. Cô đứng trong phòng khách, nước chảy ròng ròng, hoàn toàn không hiểu sao mình lại bị ném ra ngoài. Cô thề, lúc mới vào, rõ ràng nhìn thấy khuôn mặt của anh ửng hồng lên, kèm theo đó là dục vọng, vẻ tươi đẹp của anh muốn phô ra, đợi người ta ngắt, bộ dạng của anh giống như thể “muốn cự tuyệt còn chào đón” vậy. Nhưng...sự cự tuyệt này sao lại triệt để như thế, hại cô không biết tiếp theo sẽ được chào đón thế nào...
“Hu... em...” Cô không bỏ cuộc, dùng phương thức giả bộ đáng thương để thu hút sự đồng tình, móng vuốt lại một lần nữa sờ lên cửa phòng tắm.
“Cạch!” Đáp lại cô là tiếng vang lên của chiếc cửa đã bị khóa.
“...”
Được rồi, bây giờ cô hiểu, anh không, phải là đang “muốn cự tuyệt còn chào đón”, cũng không phải là cố làm ra vẻ mất tự nhiên, anh rất là nghiêm túc, thẳng thừng bảo cô cút ra xa một chút, tốt nhất đừng có lại gần anh trong bán kính một mét, càng không muốn cô quấy rầy anh hưởng thụ cảm giác tiên nhân tắm rửa một mình yên tĩnh.
Ngủ gà ngủ gật, mơ màng ăn xong cơm sáng, anh nhìn người nào đó vì không được tắm cùng mình mà bỏ lỡ thời gian, hoảng hốt kêu lên: “Sắp muộn rồi!”, vội vàng đánh răng, rửa mặt, tắm táp, sau đó bò đến bàn ăn sáng, đeo túi xách xông ra ngoài. Anh cảm thấy rất cần thiết phải hỏi một câu.
“Khi nào về?” Anh đã đợi ở dưới núi chờ cô lâu rồi.
“Mn, đợi em thi xong!” Nhân tiện ở dưới núi chơi một trận, rồi mới cùng anh ăn chay niệm phật, ý... không, là uống thuốc niệm đạo.
“Thi xong thì quay về!” Anh rất không thích mùa hè ở dưới núi, không khí trong thành phố quá ngột ngạt, khắp nơi đều nóng bức khiến anh phiền não, càng lúc càng nhớ không khí mát mẻ trên núi.
“Tốt nhất là anh nên cầu cho em không bị thi lại!” Mỗi ngày anh đều kéo cô đi lãng phí điện nước, hại cô đến bây giờ một chữ cũng chưa xem qua, “Nói đến thi lại, em sắp đi muộn rồi, anh ngoan ngoãn đi làm nhé! Bye bye!”
“Rầm!”
Cuối cùng cũng đến lượt cô đập cửa, cô tự nhiên muốn phát huy một chút thực lực đã âm mưu từ lâu, dùng khí thế và phong cách mà bộc phát ra. Cô hoàn toàn không tự kiểm điểm, rốt cuộc là ai đã hại anh. Trong cái trời nóng muốn chết như thế này lại còn phải nghìn dặm xa xôi bay xuống núi, chờ đợi ơ nơi thành phố ngựa xe như nước. Cô cũng hoàn toàn quên mất, rốt cuộc là ai đã hại anh, khiến anh bị ép đến tiệm trai bao làm trả nợ, để anh bị người ta khinh bạc giễu cợt.
Anh nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, cũng đến lúc xe của bà chủ đến dưới lầu rồi, rút một cuốn sách, anh đứng dậy đóng cửa lại, đi xuống nhà. Con ngõ nhỏ vắng vẻ, ánh mặt trời chói chang khiến anh nheo nheo mắt lại, bả vai bị ai đó vỗ từ phía sau, anh thản nhiên quay đầu, nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười rất khiến người ta ngứa mắt.
“Ê, bà chủ bảo tôi hôm nay tiện đường, chở anh đi làm.” Huỳnh Nhất Nhị còn khóe môi lên, phát ra tuyên ngôn kiểu “tôi là người yêu hòa bình”, nhưng giọng điệu phát ra lại hoàn toàn không như vậy. “Một kẻ như anh lại dám nghênh ngang đi từ khuê phòng của nữ sinh ra, thật muốn lôi anh đến góc tường nói chuyện một chút đấy.” Dùng nắm đấm “nói