Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.
biết chừng. Suy xét giữa lợi và hại, cô quyết định kiếm hàng nhái cho anh. Tuy nhiên, khi đưa món hàng giả này, ý... không, là đưa món hàng nhái này cho bạn trai, cô sẽ đặc biệt giảm giá. Ai bảo anh chọn đồ chơi khó như vậy, hết cách rồi, đành phải làm thế thôi!
Nhưng những thứ đồ của hoàng tử, cứ coi là cái bô cũng có thể ghi lên cái kí hiệu “cao quý”. Giá của hàng nhái cũng khiến cô muốn khóc không ra nước mắt. Trong cái thế giới này, làm chuyện gì thì có thể kiếm tiền nhanh nhất đây?
Ngoài làm việc phạm pháp ra thì chỉ còn lại là đánh bạc.
Nhưng mà, không có tiền đánh bạc, cô lấy cái gì mà đánh.
“Cô dám sao?” Giọng nói ác ma của bà chủ câu lạc bộ có chút dụ dỗ cô, ánh nhìn lướt qua sư thúc đại nhân đang đứng bên cạnh chẳng màng chuyện đời: “Lão nương thua rồi, tiền cô cần, hãy mang đi, cô mà thua thì Thiên Lưu ở lại với tôi!”.
“... Đi đâu?”
“Đi đánh mạt chược.”
“...”
Thế là... Hạ Thiên Lưu không những chẳng nhận được thứ quà tặng nào, còn bị kéo về câu lạc bộ trai bao làm nghề cũ. Mặc dù anh chỉ phải ngồi ở phòng khách làm vật triển lãm, nhưng cũng khiến tâm trạng của cô cực kì không tốt. Vẫn không có tính mục đích như trước kia, không có tinh thần tích cực làm việc, anh phải ngồi trong đó, hoàn toàn là tại người nào đó đã đem anh ra đánh bạc, cô lại còn dám hỏi anh: “Có muốn thứ gì không?”.
Anh đã nói rồi, anh muốn bị kéo lại câu lạc bộ trai bao, muốn bị người khác khinh bạc sao?
Đối với cái người suốt ngày bị vạ miệng kia, anh vẫn chọn cách bớt nói đi là hơn.
Nhướn nhướn mày lên, anh gật gật đầu.
“Thứ gì?”
“Em.”. Là thứ mà chỉ cần mất một chút sức lực, không cần tiền, vẫn có thể tặng cho anh.
“...” Trong đầu anh chắc là hoàn toàn không có mấy cái dây thần kinh lãng mạn, “Em có thể làm gì cho anh?”.
Anh kéo tay cô, bắt đầu đi về nhà, trong đầu hồi tưởng lại những việc cô có thể làm cho anh. Đơn giản nhất, không nguy hiểm nhất, an toàn nhất, chỉ có một việc cô có thể làm. Anh quay đầu lại nói với cô một cách vô cùng thẳng thắn: “Lấy âm bổ dương sao?”.
“Ý!”
Anh.. anh... anh ấy quả nhiên chỉ yêu cơ thể của cô. Ông trời ơi, trắc nghiệm tâm lí thực sự là quá chuẩn rồi!!!
Ngoại truyện 3
Vấn đề bây giờ rất lớn, đây là lúc hai người phải đưa ra chọn lựa cuối cùng giữa thể xác và tâm hồn. Cho nên hai người bọn họ nên quay về nhà, ngồi trên ghế sô pha để nói chuyện một cách nghiêm túc.
Hồ Bất Động cô, tuyệt đối không phải là loại con gái thích xác thịt như vậy. Cô không muốn trong tình huống thế này, thế kia, lại phải đáp ứng đầy đủ nhu cầu xác thịt cho tiểu sư thúc nhà mình. Cô là một người con gái rất bảo thủ, rất truyền thống, rất lý trí, cô là một...
“Thêm một lần nữa.” Giọng khàn khàn phát ra từ người bên cạnh cô.
“Ý! Chúng ta đã “làm” xong một lần rồi sao?” Việc xảy ra khi nào vậy?
“Ừ!” Lại di chuyển đến vành tai.
“Ơ... vậy, nhanh hơn một chút nữa...”, mềm nhũn...
“Được!”
“Ơ... em, em hình như quên mất chuyện gì rất quan trong?”
“Ừ? Có phải là cái này?” Thẳng eo ra.
“Ồ... hình như, hình như... hình như không phải...”, rên rỉ, rên rỉ.
Lý trí... lý trí đừng có đi, đừng có vứt bỏ cô, đừng có rời xa cô...
“Vậy là cái này?” Chuyển động vào sâu hơn.
“Ừm...”, rên rỉ, rên rỉ.
Lý trí... lý trí... lý trí là thứ gì?
Thứ có thể ăn sao? Đi, cút đi đi!
“Ơ, vẫn muốn cái kia!”
“Đợi chút rồi cho em.” Bây giờ anh rất bận.
“Còn có cái kia, cái kia!”
“...Được!”
“Còn muốn cái kia, cái kia, cái kia!”
“...Ừ!”
“Cuối cùng, muốn cái kia, cái kia, cái kia, cái kia!”
“...”
Ngày mai bị đau eo, đừng có tìm anh.
Ồ, thật mãn nguyện, lại lên thiên đường, cùng chơi với tiểu thiên sứ rồi. Toàn thân cô tê dại nằm trên bộ ngực ấm áp mềm như lụa của sư thúc nhà mình mà xoa xoa, hoàn toàn quên mất đang muốn hỏi vấn đề gì, chỉ cảm thấy toàn thân bị hương mồ hôi của sư thúc nhà mình thấm qua, toát lên một làn hương nhàn nhạt. Cô đưa tay hướng đến cô anh, đùa nghịch những sợi tóc vương trên đó. Sư thúc đại nhân phục vụ cô xong, thì khe khẽ nhắm mắt lại, mím chặt môi, ngả đầu vào gối nghỉ ngơi, không thở dốc, không ngất lịm, chỉ bình thản thở đều đều, gò má rõ ràng đã hồng lên. Đó là hiển nhiên, hàng ngày anh đi bộ lên núi, xuống núi, nên thể lực rất tốt, đương nhiên không thể giống cô, mỗi ngày “làm” xong đều thở hồng hộc nằm bên cạnh, hoặc lên thiên đường xong thì liền hôn mê đi gặp Chu Công.
Mm, rõ ràng đã phá bỏ sự trong sáng, lục căn đã không còn trong sạch nữa rồi,vậy mà sao khi anh nhắm mắt lại, cái tiên khí kia vẫn cứ toát ra ngùn ngụt? Đặc biệt là trong lòng anh còn ôm một cô gái khỏa thân mất hết lý trí, bản thân anh cũng không mảnh vải che thân, thế giới thật không công bằng, cô chỉ muốn duy trì một chút lý trí nhỏ bé của cái kẻ “thân là con người” mà cũng khó như vậy. Hành động của cô đối với người nằm dưới kia, chẳng phải là không có gì khác biệt so với cầm thú sao?
“Em thích màu gì?”
“Hả?”
“Màu sắc.” Anh không mở mắt ra, ch