Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/654 lượt.
m Vũ Triết nói lúc sáng luôn canh cánh trong lòng cô, thực sự là do cô quá để ý sao?
Giọng Tần Phóng như tan vào bóng đêm: “Nếu cô đã quyết tâm quên đi, vậy thì để ý tới lời người khác làm gì?”
Thực sự anh cũng muốn biết người cô muốn quên là ai, là người khiến cô khóc sao? Nếu thực sự như thế, tốt nhất là mau quên đi. Anh liếc nhìn, mái tóc cô đã rối tung vì ban nãy khóc, đôi mắt sưng đỏ nhìn đáng thương như chú thỏ con, trái tim anh xao xuyến.
“Đúng thế, là do tôi không đủ quyết tâm.” Nhan Nặc chậm rãi nói, cuối cùng vẫn là do cô không đủ nhẫn tâm nên mới dao động.
Cô ngồi thẳng dậy, vô tình nhìn thấy con automan trên xe, cất tiếng hỏi: “Ê, sao trước đây không thấy cái này?”
Tần Phóng đáp: “Là của tên quỷ con Lý Hạo.”
Nhan Nặc đột nhiên nhớ ra anh đã từng hỏi cô automan là cái gì, cô bật cười rồi nói: “Sếp Tần, chắc anh đã biết automan là gì rồi chứ?”
“Ừ.” Tần Phóng bị hỏi một câu không thoải mái chút nào.
Hai người đi qua rạp chiếu phim, Tần Phóng vội dừng xe. Hình như vừa chiếu xong một bộ phim nên nhiều người dẫn con từ trong rạp bước ra. Anh không nói gì cả, nắm chặt vô lăng, hình như anh đang cố kiềm chế điều gì.
Thấy Tần Phóng lặng người nhìn tấm poster Astro Boy, Nhan Nặc cảm thấy có chuyện gì đó, cô nhắc: “Sếp Tần, anh sao thế? Đây là khu vực cấm đỗ xe đấy.”
Nghe thấy tiếng cô, Tần Phóng sực tỉnh, chậm rãi nổ máy: “Có lẽ tôi hợp với từ “máu lạnh vô tình” hơn cô, người tôi nên gọi là ông mặc dù đang bị ung thư phổi giai đoạn cuối nhưng tôi cũng không muốn gặp dù chỉ một lần.”
Nhan Nặc sững người, cô chỉ biết ngồi im, một Tần Phóng đa cảm thế này khiến cô không biết làm thế nào. Anh lạnh lùng như đang muốn che giấu điều gì đó, ánh mắt cô đơn của anh khiến cô cảm thấy xót xa. Cô làm sao thế này?
Trong xe, cùng tiếng nhạc trữ tình là không khí im lặng quen thuộc.
Đến phố cổ, Tần Phóng nhìn theo Nhan Nặc dần rời xa anh, không biết cảm xúc trong lòng mình là gì nữa.
Đột nhiên anh nhớ lại lời của Phương Lỗi: “Haizz, nếu sớm biết thì ban đầu đã không để tâm đến cô ấy rồi, bây giờ muốn dứt cũng không được.”
Mặc dù nói có vẻ chua chát nhưng đó lại là sự ấm áp không dễ gì hòa tan.
Sao thế này? Dường như càng lúc anh càng không làm chủ được trái tim mình nữa rồi.
Sau khi không kiềm chế được mà khóc một trận, những áp lực và mệt mỏi của những ngày qua đã được giải phóng hết, đêm đó cô ngủ rất ngon, không mê sảng. Sáng sớm ngủ dậy thấy mắt vẫn sưng đỏ, cô đành trang điểm thật đậm để che đi. Trong gương, một Nhan Nặc trang điểm lộng lẫy khiến cô cảm thấy lạ lẫm, ngay chính cô cũng không biết rõ đâu mới là con người thực của mình.
Sau một buổi sáng bận rộn, công việc chuẩn bị dự án với Thịnh Thế cơ bản đã xong, cuối cùng mọi người cũng được thở phào nhẹ nhõm.
Lúc sắp tan ca, Hiểu Quang chạy tới, thấy Nhan Nặc bận trả lời thư khách hàng, vội hỏi: “Chị Nhan, sếp Phương ra ngoài rồi à?”
Nghe thấy vậy, Nhan Nặc ngẩng đầu cười: “Chưa đâu, anh ấy đang ở trong phòng sếp tổng, tìm anh ấy có việc à?”
“Vâng! Chị Nhan, trưa nay chị không có hẹn chứ? Hôm nay em mời cơm, chúng ta tới quán Ngự Thái đập phá một bữa.”
Phương Lỗi ngồi bên nhìn thấy tất cả nhưng không nói gì, vỗ vai Ninh Hiểu Quang: “Được rồi, cậu đừng trêu chọc dạ dày của mọi người nữa. Tóm lại, sao lại mời mọi người đi ăn? Trái tim chúng tôi đang lơ lửng đấy.”
Ninh Hiểu Quang ngại ngùng vò đầu, đưa mắt nhìn Mai Tử Hy. Cô vặn vẹo một lúc rồi ngồi im.
Hai người nhìn nhau không nói. Ninh Hiểu Quang nghiến răng kéo Mai Tử Hy dậy, khoác vai cô nói: “Em và Tử Hy là một đôi rồi. Mọi người mau chúc mừng tụi em đi.”
Mọi người tròn mắt nhìn sự thay đổi quá lớn này, chợt hiểu ra, thì ra cái tên này đã kết thúc chặng đường yêu thầm dài đằng đẵng, hèn gì lại đắc ý thế. Hàn Dược cười nói: “Cái tên này được lắm, chính thức rồi à? Mau nói đi, vận đào hoa của cậu tu thành chính quả như thế nào thế?”
Mai Tử Hy nhéo Ninh Hiểu Quang một cái, gương mặt đỏ bừng như tôm luộc, lí nhí: “Anh không được nói.”
Ninh Hiểu Quang nghe lời răm rắp, túm tay Mai Tử Hy rồi hớn hở nói: “Nghe thấy chưa? Bạn gái em không cho em nói, em nghe lời cô ấy.”
Phương Lỗi cười mờ ám, nhìn Hiểu Quang: “ò, đã nghe lời rồi cơ à? Đúng là qua cầu rút ván. Trước đây cậu than thở với chúng tôi không biết bao nhiêu lần rồi. sếp, cậu nói xem có phải không?”
Hiếm hoi lắm Tần Phóng mới nói chuyện cười thế này, anh gật đầu phụ họa: “Đúng thế, đúng thế.”
“Em... em oan uổng mà...”
Ninh Hiểu Quang không biết mở lời thế nào, dáng vẻ khổ sở, đau lòng nhìn cấp trên trêu đùa, cuối cùng quay sang Nhan Nặc cầu cứu.
Nhan Nặc phì cười, vỗ vai Mai Tử Hy: “Em đừng nghe họ nói linh tinh, họ chỉ đùa cho vui thôi. Thực ra Tiểu Quang thích em lâu rồi, nhưng không biết nói với em thế nào, mọi người cũng sốt ruột thay cậu ấy. Bây giờ thì tốt rồi, hai người đã thành đôi, chúc mừng, chúc mừng.”
Mai Tử Hy nghe thế liền đỏ bừng mặt, lẩm bẩm: “Lâu rồi? Không phải anh... Vậy sao an