Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.

ấu trúc nên bảo cô về nhà ngủ đủ rồi hãy tới.
Sáng sớm, Nhan Nặc bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, ý thức còn mông lung mơ hồ nhưng nhìn thấy người gọi tới cô do dự một lúc rồi bắt máy: “A lô.”
“Nhan nha đầu, bây giờ tôi đang ở bệnh viện thành phố, Dịch Sâm vào viện rồi.” Giọng Lâm Vũ Triết vô cùng mệt mỏi.
Tay Nhan Nặc run rẩy, suýt nữa cô làm rơi điện thoại, lúc sau cô mới bình tĩnh nói: “Chuyện gì thế?”
“Shit!” Đầu máy bên kia, Lâm Vũ Triết có phần kích động, giọng nói cũng to hơn: “Chuyện gì là chuyện gì? Bây giờ hai người có thâm thù đại hận à, không thể tới thăm cậu ấy được sao? Lần trước cậu ấy đợi cô hai ngày mà cô cũng không tới, cậu ấy không nghe lời tôi, cứ thích xuất viện làm thằng điên vùi đầu vào công việc, bây giờ thì hay rồi, cậu ấy là người đầu tiên có kiểu họp còn nằm ngay ra phòng họp!”
Nhan Nặc không chú tâm kể từ khi nhận được điện thoại, cô bắt đầu chải đầu, mặc quần áo rồi đi làm, cả một ngày cô không biết mình đang làm gì nữa.
Sắp tới giờ tan ca, Phương Lỗi tới gõ cửa phòng Tần Phóng đã mở sẵn: “Sếp, tôi phải tới thành phố đó một chuyến, công ty xây dựng đưa sai nguyên liệu, bên đó đang rối tung cả lên. Có điều, cậu cũng đừng làm thêm muộn quá, phương án chúng ta đưa ra, khách hàng cũng đồng ý rồi, cứ từ từ mà làm.”
“Ừ, biết rồi.” Tần Phóng vẫn vùi đầu vào giữa đống bản vẽ, ngẩng lên thấy Nhan Nặc còn ngồi đó, anh nói: “Nhan Nặc, ở đây không còn việc gì nữa, cô về trước đi.”
“Hả? Không sao, sếp Tần, dù sao tôi cũng không có việc gì, vẫn còn một số tài liệu khách hàng chưa sắp xếp xong, tôi làm xong rồi về cũng được, thêm một buổi về muộn nữa cũng có sao đâu.”
Thực ra cô sự một mình về nhà lại nghĩ ngợi linh tinh, cảm giác cô đơn sẽ gặm nhấm trái tim cô, thà làm việc để đầu óc không nghĩ ngợi.
Cứ thế, người trong, người ngoài đều lặng lẽ làm việc, thỉnh thoảng vang lên tiếng gõ bàn phím hoặc tiếng giở sách. Lúc hai người hoàn thành công việc và ra ngoài thì gió thổi ầm ầm, báo hiệu mùa đông lạnh sắp đến, người qua đường vội vã.
Nhan Nặc kéo cao cổ áo khoác, đột nhiên cảm thấy hơi ấm lan dần trên vai, cô ngẩng đầu, hóa ra Tần Phóng đã cởi áo khoác lên người cô, anh chỉ mặc chiếc áo sơ mi đen mỏng manh.
Tần Phóng không nhìn Nhan Nặc, anh nhìn dòng người qua lại trên đường rồi nói: “Muộn rồi nên chắc nhiều nơi đã đóng cửa, chẳng còn gì ngon mà ăn rồi.”
Thấy Tần Phóng không biết chọn nơi nào, đột nhiên cô nhớ ra một nơi, bèn đề nghị: “Sếp Tần, trước đây luôn để anh phải trả tiền, hay là lần này để tôi mời anh? Nhưng địa điểm tôi chọn, lại phiền anh làm lái xe rồi.”
“Hả?” Tần Phóng chau mày nhìn cô rồi gật đầu: Tình cảm tốt thế.”
Nhan Nặc dẫn Tần Phóng tới phố đồ ăn vặt bên con phố đối diện với cổng sau trường đại học T, ở đây đông người, phần lớn đều là thanh niên. Trở lại phố cũ khiến Nhan Nặc rất hưng phấn, mỗi khi không khí lạnh về, những món ăn nóng hổi ở đây lại là món cả sinh viên trường đại học T thích nhất, vừa ngon vừa rẻ.
Tần Phóng nhìn xung quanh, thành phố đêm sáng đèn như ban ngày, liền hỏi: “Cô thích nơi này à?”
“Sếp Tần, anh... không thích à?”
Sắc mặt Nhan Nặc có vẻ lo lắng. Cô nhìn bộ trang phục cao cấp của anh, chắc anh không quen tới những nơi thấp bé, bình dân thế này, cô hỏi: “Hay là chúng ta tìm một nhà hàng nào đó?”
“Không phải phiền thế đâu, thế này là được rồi, có điều cô làm hướng dẫn viên đi, có đồ gì ngon?”
Nhan Nặc thở phào rồi mỉm cười: “Đương nhiên rồi, đi bên này, đảm bảo anh không phải hối hận đâu.”
Sau đó, cô dẫn Tần Phóng đi qua đám người đông đúc, tới một quán ăn nhỏ.
Tần Phóng tò mò nhìn xâu thịt xiên đang bốc khói trong nước hỏi: “Đây là cái gì?”
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh liền đi du học, sau này về nước cũng không tới những nơi thế này ăn uống nên không biết gì cả.
Nhan Nặc ngẩng đầu cười: “Đây là thịt viên cà ri, sếp Tần, anh ăn được cay chứ? Món này vị ngon lắm đấy.”
Cô đón hai xiên thịt từ tay bà chủ rồi đưa cho Tần Phóng một xiên, cẩn thận cắn xiên thịt của mình, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô nhìn Tần Phóng hét lên: “Ê, cẩn thận không nóng!”
Đáng tiếc, Tần Phóng đã bỏng cả miệng, anh nhìn Nhan Nặc với ánh mắt trách móc: “Sao cô không nói sớm?”
“Làm sao tôi biết anh vội thế chứ...” Nhan Nặc làu bàu.
Nghe thấy thế, Tần Phóng trừng mắt nhìn cô: “Hả? Cô nói cái gì?”
“Không có gì. Tôi nói là những viên thịt này đều do bà chủ đích thân làm, bên trong còn có nước xốt, vì thế khi ăn cần phải từ từ nếm, như thế mới không bị bỏng.”
“Hèn gì.” Tần Phóng cẩn thận cắn một miếng, nước xốt bên trong chảy ra, anh lim dim mắt thưởng thức: “Quả nhiên ngon thật, tôi muốn ăn nữa.”
Một lúc sau.
Nhan Nặc nhìn đống que xiên cao như núi, hỏi: “Sếp Tần, hay là anh nghỉ một lúc rồi ăn tiếp?”
Có ngon đến mấy chắc cũng không cần ăn hết cả số hàng để dành của người ta chứ? Thịt bò ăn nhiều quá cũng chán mà...
“Tiếc tiền à? Hôm nay khó khăn lắm cô mới mời, đương nhiên là tôi phải ăn cho chán rồi.”
Nói xong, anh còn nhìn cô cười hề hề như một đứa trẻ, vô cùng đ


Pair of Vintage Old School Fru