Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/557 lượt.
ắc ý.
Nhan Nặc đành nhún vai bất lực, chỉ biết im lặng, nếu không lát nữa lại bị trách móc. Đến lúc Tần Phóng không ăn nổi thịt bò viên nữa Nhan Nặc mới hứng chí chạy sang những quán khác ăn bánh cà rốt, cá mực chiên...
Tần Phóng sầm mặt, gào lên: “Cô chơi xấu! Sao không nói cho tôi biết còn có nhiều đồ ngon thế này?”
Bụng anh giờ đã no căng rồi còn đâu.
Nhan Nặc không còn gì để nói, tròn mắt nhìn anh xắn tay áo giành lấy mực chiên trong tay cô không chút lịch sự, ăn vội ăn vàng, khóe miệng dính đầy dầu mỡ, cô bất lực thở dài: “Sếp Tần, ở đây bị dính dầu rồi.”
Thấy Tần Phóng loay hoay mãi mà không lau được, cô vội cầm giấy ăn lau cho anh. Tần Phóng khựng lại, không ăn nữa, sững sờ nhìn cô, động tác này của cô có phải thân mật quá không? Mặt anh nóng bừng.
Nhan Nặc vội hỏi: “Sếp Tần, anh sao thế?”
Cô còn không biết mình đã làm xáo trộn trái tim của người ta rồi.
Tần Phóng sực tỉnh rồi hỏi: “Không sao, cô ăn no chưa? Muộn rồi, chúng ta về đi?”
“Ừ.”
Cô gật đầu rồi cùng anh ra khỏi chợ đêm. Không còn hơi ấm ban nãy, hai bàn tay cô lạnh tới mức ửng đỏ, cô đành đan hai bàn tay vào nhau tìm hơi ấm.
Tần Phóng liền lấy đôi găng tay da màu đen trong túi áo ra đưa cho cô, dịu dàng nói: “Cứ đeo tạm cái này cho ấm, nếu không dễ bị nẻ lắm.”
Một lúc sau, không thấy cô có động tĩnh gì, anh vỗ vai cô hỏi: “Sao thế? Găng tay mà cũng không biết đeo à?”
Nhan Nặc ngẩn ngơ ngẩng lên, nắm chặt đôi găng tay, nước mắt không biết từ đâu ùa đến, một giọt, hai giọt rồi chúng thi nhau lăn xuống má, mắt cô đẫm nước mắt như cừu non bị lạc.
Tần Phóng cuống cuồng nói: “Cô... cô khóc cái gì chứ? Không thích đeo găng tay thì đừng đeo, tôi đâu có ép cô.”
Anh cứ cuống lên là không biết ăn nói thế nào nữa.
Nhan Nặc càng khóc to, ở chốn đông người nên rất nhiều người đi qua nhìn vào, ánh mắt họ như chỉ trích Tần Phóng là đàn ông con trai mà còn bắt nạt một cô gái nhỏ bé như cô.
Mặt anh đỏ bừng, tay chân không biết làm thế nào, anh nói: “Ê, cô đừng khóc nữa, tóm lại là làm sao? Tôi đâu có mắng cô, đang ngon lành vậy sao lại khóc?...”
Nói được mấy câu anh bắt đầu cuống, đành kéo cô tới một gốc cây ít người qua lại.
Nhan Nặc không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, cô gục vào vai Tần Phóng khóc to hơn, hơi giật mình một chút nhưng từ trước đến giờ Tần Phóng chưa gặp phải chuyện này, anh cứ đứng như phỗng, không biết làm gì, cuối cùng anh thả lỏng cánh tay, nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi: “Được rồi, đừng khóc nữa, khóc là xấu lắm.”
Ngày trước, anh thấy Phương Lỗi cũng dỗ em gái như thế, có điều anh biết rõ hai chuyện này hoàn toàn không giống nhau.
Anh chưa bao giờ thấy Nhan Nặc khóc. Nhan Nặc yếu đuối bây giờ khiến anh cảm thấy thương xót. Anh lại thấy vui vì cuối cùng trước mặt anh, cô lại là một Nhan Nặc hoàn toàn khác. Hôm ở khu vui chơi thì vui vẻ, hôm nay thì buồn bã, cả hai tâm trạng đó đều mạnh mẽ hơn Nhan Nặc thường ngày luôn né tránh và xa cách với người khác, đã có thêm nhiều thứ tình cảm rất khác.
Một lúc sau, tiếng khóc của cô đã chuyển thành những tiếng nấc, dần dần ổn định lại, anh từ từ buông tay.
Nhan Nặc thấy vai áo Tần Phóng đẫm nước mắt, mới thấy thật xấu hổ, hai má ửng hồng, vội nói: “Xin lỗi.”
Tần Phóng lấy trong túi áo ra một chiếc khăn rồi đưa cho cô: “Ê, bẩn chết đi được, lau đi.”
Thấy Nhan Nặc đứng im, anh gằn giọng: “Mới đấy.”
Nhan Nặc ngượng ngùng cầm chiếc khăn, thầm thắc mắc một chàng trai như anh mà lại mang khăn bên mình, thời buổi này hiếm lắm.
Tần Phóng xấu hổ quay mặt đi chỗ khác: “Cô đợi ở đây, tôi đi lấy xe đưa cô về.”
Cảnh đêm tĩnh lặng bên ngoài cửa xe, những con phố lướt qua chầm chậm.
Tần Phóng vừa lái xe vừa giả bộ thờ ơ hỏi Nhan Nặc: “Ban nãy... sao lại khóc?”
Anh cũng chẳng vòng vo, nghĩ gì thì hỏi nấy.
Nhan Nặc lắc đầu không nói, nhìn gương chiếu hậu, quả nhiên mặt Tần Phóng sa sầm. Anh bất mãn hừ một tiếng rồi không nói gì nữa. Cô cười chua chát, thực sự không biết phải trả lời thế nào, lẽ nào cô nói với anh vì cô nhìn vật nhớ người, trước đây Đoàn Dịch Sâm cũng đeo găng tay cho cô, nói cô rất muốn đến bệnh viện thăm anh, nhưng không biết phải làm thế nào để bước qua khó khăn này? Cô không thể thốt nên lời.
Lần này không đợi anh nói, cô thành thục cầm chiếc đĩa hát đưa vào đầu máy, đó là ca khúc trữ tình, đây cũng là một mặt của Tần Phóng mà cô chưa biết. Ban đầu, cô luôn nghĩ rằng một người tính cách bạo lực như anh sẽ thích nghe những ca khúc R&B, nhạc đồng quê... đang thịnh hành, thế nhưng rất nhiều lần phát hiện ở văn phòng hoặc trong xe, anh đều nghe những ca khúc trữ tình cổ điển. Rõ ràng anh là người có trái tim tinh tế, những thiết kế của anh cũng vô cùng ấm áp.
Không hiểu hoàn cảnh thế nào lại tạo ra một người khác biệt thế này.
Trong tiếng nhạc du dương, cô lặng lẽ lên tiếng: “Tôi rất cố gắng để quên đi một người, tôi cảm thấy mình không sai, nhưng hôm nay lại có người nói với tôi, tôi là kẻ máu lạnh, vô tình.”
Cô cố gắng dùng ngôn ngữ nhẹ nhàng để diễn đạt một việc rất nặng nề, những lời Lâ