Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/675 lượt.

của anh.
Có một số việc có thể giả vờ như không biết thì cứ coi như không biết vậy.






Tần Phóng uể oải dựa vào thành ghế, liên tục xoay xoay bút vẽ, bên ngoài, mặt trời đã lên cao. Nhan Nặc vừa nhận điện thoại của khách hàng, ánh mặt trời đang chiếu rọi trên gương mặt dịu dàng của cô, anh cười nhạt, nhìn ra xa, vết sưng đỏ vẫn ẩn hiện trên mu bàn tay cô.
Nhớ lại thái độ xa cách và lạnh nhạt của cô hôm qua, ánh mắt Tần Phóng lại chùng xuống, anh im lặng một lúc rồi cầm điện thoại gọi nội bộ: “Lỗi Tử, cậu qua đây một lát.”
Anh vừa dứt lời, Phương Lỗi đã xuất hiện ở cửa văn phòng. Lúc đi qua Nhan Nặc, anh bỏ kính râm xuống hỏi thăm: “Thế nào? Tay đỡ chút nào chưa?”
Đang vùi đầu trong đống tài liệu, Nhan Nặc ngẩng lên nhìn anh rồi bất lực đáp: “Sếp Phương, tôi sắp khỏi đến nơi rồi.”
Cô cố ý nhấn mạnh, bởi vì trong tuần này không biết đây là lần thứ bao nhiêu hai người đối thoại như thế này, chắc chắn là vị giám đốc kinh doanh này quá rảnh rỗi.
Phương Lỗi thong dong đáp: “Nói thì nói như thế, nhưng lần này không giống. Dự án lớn thế này cậu cứ đi một lần để thể hiện sự tôn trọng họ, chúng ta có thể mở rộng quy mô kinh doanh hay không đều phải dựa vào lần này.”
Nếu dự án đầu tiên khiến khách hàng hài lòng thì lần thứ hai, thứ ba cũng sẽ lọt vào tầm ngắm của họ mà thôi.
Tần Phóng suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy cậu sắp xếp thời gian giúp tôi, đến lúc đó tôi đi là được chứ gì.”
“Cũng được.”
Chớp mắt đã tới cuối năm.
Lẽ ra tháng này Liễu Tư Thần sẽ chuyển tới ở cùng Nhan Nặc, nhưng cuối năm có hai ngày lễ Giáng sinh và năm mới nên khu tắm suối nước nóng nhà cô không đủ người làm, đành lùi tới tháng Một mới tới được.
Tần Phóng là du học sinh trở về từ nước ngoài nên cũng quen với các ngày lễ của phương Tây, vì thế nghỉ Giáng sinh và năm mới đủ mười ngày, Nhan Nặc cũng vì thế mà rỗi rãi. Trước đây, vì tay đau không thể chạm nước nên mấy ngày liền cô đều ăn cơm bụi, lâu dần thành lười vào bếp, mấy ngày nghỉ cũng không nấu nướng, thành ra nhàn rỗi.
Nhan Nặc ăn mì rồi đi dạo dọc phố ẩm thực, gió đông lạnh như dao cắt thổi qua khiến mặt cô đỏ bừng vì lạnh. Tay cô cầm cốc trà sữa nóng hổi, các ngón tay mân mê thành cốc, thỉnh thoảng cô lại nhấp một ngụm thưởng thức vị ngọt của trà sữa thơm thơm, khóe mắt cong lên như mảnh trăng non.
Mấy sạp hàng trên phố đã bày hết những món đồ chào mừng ngày lễ, những chiếc mũ Noel đỏ rực, người tuyết trắng, cây thông xanh, chốc chốc lại vang lên khúc ca Giáng sinh rộn ràng.
Nhớ lại ngày nhỏ cô luôn nghĩ rằng ông già Noel thực sự chui ra từ ống khói, sau đó nhẹ nhàng đặt món quà cô mơ ước ở đầu giường, giống như những giấc mơ trong truyện cổ tích, sau đó cô mới biết tất cả đều là do bố cô làm, bất giác cô bật cười vì sự ngốc nghếch của mình.
Vì thế cô cảm thấy những ngày lễ là dịp vô cùng đặc biệt, nó luôn khiến người ta chờ đợi, mong ngóng và cảm thấy trong lòng ấm áp.
Sau khi về nhà, Nhan Nặc tắm rửa rồi bó gối ngồi trên sofa xem phim Hàn Quốc, mặc dù có phần hơi kịch nhưng cô thích cảm giác ấm áp của những kết cục đại đoàn viên, hạnh phúc. Mới xem được nửa tập một thì điện thoại reo, là nhạc chuông bài Ba con gấu. Hồi cấp ba, cô có đọc bộ truyện tranh này, cứ nghĩ khi chuyển thể sẽ thua kém nguyên tác, không ngờ cũng hấp dẫn không kém, thậm chí, còn khiến người xem phì cười.
Là điện thoại của Tư Thần: “Nha đầu kia, đêm Giáng sinh có hẹn hò gì không? Tớ mệt đến nỗi sắp gục rồi đây, sợ ngày mai không còn sức mà quan tâm tới cậu nữa nên gọi điện trước vậy.”
Nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô bạn, Nhan Nặc cong môi nói: “Nếu thực sự bận thế thì tớ qua đó giúp một tay nhé!”
Dù sao cô cũng đang rảnh rỗi.
“Không cần, không cần, tớ chỉ muốn than thở với cậu chút thôi, nếu cậu có thời gian thì ngoan ngoãn dọn dẹp phòng sạch sẽ cho tớ nhờ.”
Đầu máy bên kia hình như có ai đó đang gọi Tư Thần, cô vội vàng nói: “Thật là, nghỉ ngơi một chút cũng không được. Thôi, không nói chuyện với cậu nữa, có khách tới, bye nhé!”
Nhan Nặc biết tính vội vàng của cô bạn nên chỉ khẽ cười, nhớ tới khu tắm suối nước nóng ấm áp cô đã từng ở hơn nửa năm, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Phong cảnh ở đó rất đẹp, vì thế nhiều cặp tình nhân hoặc các gia đình thường chọn đến nghỉ ngơi trong những ngày đông giá buốt, ngâm mình và vui chơi một chút.
Không lâu sau điện thoại lại đổ chuông, Nhan Nặc tưởng cô ấy còn việc gì đó chưa dặn dò nên nghe máy mà không nhìn xem ai gọi.
“A lô, là tôi.” Là giọng nói còn trầm ấm hơn mức bình thường của Tần Phóng.
Nhan Nặc nhớ lại sự quan tâm “thái quá” mấy hôm nay của anh, bất giác cô nắm chặt điện thoại, nói: “Vâng, sếp Tần, có chuyện gì không?”
Tần Phóng ngập ngừng một chút rồi nói: “Cô... đêm Giáng sinh có bận gì không?”
Nhan Nặc im lặng, cô nhìn màn hình ti vi mà như không, sau đó nghe thấy tiếng mình lạnh lùng trả lời: “Thật ngại quá, tôi có kế hoạch mất rồi.”
“Ờ, vậy à?”
Một lúc lâu, cả hai đều im lặng, cuối cùng Tần Phóng lên tiếng


Pair of Vintage Old School Fru