XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/543 lượt.

trước: “Cô cũng biết đấy, hôm đó có buổi tiệc từ thiện, tôi chưa tìm được partner nên mới hỏi cô thôi, nếu cô không có thời gian thì thôi.”
Nói xong, anh liền cúp máy.
Bước đầu tiên khó khăn của tên họ Tần nào đó thất bại nửa đường rồi.
Nhan Nặc sững lại khi nghe tiếng máy tút tút, lòng rối bời, sau đó cô thở dài, tắt ti vi rồi trèo lên giường vùi đầu vào chăn, quyết định tạm thời trốn trong vỏ ốc.
Trận tuyết đầu mùa ở thành phố này đúng vào đêm Giáng sinh, tuyết lất phất bay.
Thực ra Nhan Nặc sợ nhất là những ngày lễ chỉ có một mình, trước đây khi ở nhà có bố bên cạnh, đến khi học đại học thì có bạn cùng phòng, sau đó có Đoàn Dịch Sâm, Tư Thần... đột nhiên cô mới nhận ra năm nay là năm đầu tiên cô một mình đón Giáng sinh.
Cô mặc chiếc áo mới mua khi cùng Mai Tử Hy đi shopping tuần trước, áo măng tô đỏ, phía sau còn có một chiếc mũ to - đây là style cô rất thích. Gió lớn quá, từ trước cô đã thích mua áo khoác và mũ len đồng bộ, cứ đến mùa đông là đội mũ, quấn khăn che nửa mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn linh hoạt.
Quảng trường trung tâm thành phố người qua lại đông đúc, siêu thị và các nhà hàng đều chật cứng người.
Nhan Nặc cảm thấy vui vui, dường như cô đã hòa mình vào không khí náo nhiệt này, bất giác cô nhìn thấy bến đợi xe buýt quen thuộc, bao năm qua nó cũng đã thay đổi, cô quay người đi theo một hướng khác.
Bất giác người đi đằng trước cô đánh rơi khăn mà không biết, cô vội nhặt rồi vỗ nhẹ vai người đó: “Chị ơi, chị đánh rơi khăn rồi.”
Người đó quay đầu lại, thấy chiếc khăn quen thuộc liền cầm lấy rất tự nhiên, đang định cảm ơn thì người đó nhìn Nhan Nặc đầy vẻ ngạc nhiên rồi nói: “Tiểu Nặc?”
Cô không đợi Nhan Nặc kịp phản ứng, ôm chầm lấy Nhan Nặc, luôn miệng nói: “Cảm ơn ông trời có mắt, cuối cùng cũng cho tớ gặp lại cậu rồi.”
Nhan Nặc sững lại nhìn cô gái trước mặt, cô vén tóc, sự tự tin và trưởng thành hiện rõ qua ánh mắt, chính là cô bạn cùng phòng - Liên Nguyệt, cũng chính là quân sư tình yêu của cô.
Tất cả những chuyện thời đại học lần lượt hiện lên trước mắt cô. Liên Nguyệt lớn hơn cô một tuổi, vì bạn trai Lý Thụy nên mới chuyển tới thành phố này học nghiên cứu sinh, cũng là thành phần hoạt bát, hiếu động trong lớp. Nhan Nặc là người nhỏ tuổi nhất trong ký túc vì thế Liên Nguyệt chăm sóc cô nhất. Cả hai cùng nhau ăn cơm, lấy nước, giành chỗ, tự học, nằm nói chuyện, giảm béo, ngắm trai đẹp...
Nhớ lại mọi thứ, mắt cô lại mơ màng...
Nhan Nặc nghèn nghẹn trong cổ họng: “Liên Nguyệt...” Cô không biết phải nói gì bây giờ.
Liên Nguyệt vừa giận vừa buồn cười, cô kéo tay Nhan Nặc rồi ngó nghiêng: “Này, cậu cảm động quá hay là không muốn gặp tớ thế hả? Nha đầu chết tiệt, lâu lắm không gặp mà cậu cứ xinh đẹp thế này, không giống tớ bị thời gian đầy đọa tới xanh mặt rồi.”
“Cậu vẫn không thay đổi tí nào, cái miệng không bao giờ tha cho người khác.”
Nhan Nặc cười rồi lắc đầu, đối mặt với những người bạn cũ như Liên Nguyệt, bởi một số biến cố nên cô cố ý tránh những người và việc có liên quan, nghĩ lại thấy cũng không nên.
Cảm thấy đứng bên đường nói chuyện cũng không tiện, Liên Nguyệt liền kéo Nhan Nặc vào quán McDonald gần đó ngồi cho ấm, dần dần xua tan cái lạnh mùa đông.
Ngồi chưa nóng chỗ Liên Nguyệt đã hỏi: “Nói thật đi, đang yên đang lành sao cậu đột nhiên biến mất thế? Tụi tớ tìm cậu tới phát điên, tớ muốn mời cậu ăn cỗ cưới cũng không tìm thấy người...”
Nhan Nặc che miệng không dám tin, cô hỏi lại: “Cậu kết hôn rồi, với Lý Thụy à? Bao giờ thế?”
Liên Nguyệt gí ngón tay lên trán Nhan Nặc rồi nói: “Đồ nha đầu vô lương tâm, có phải trọng sắc khinh bạn không thế? Tụi tớ tốt nghiệp chưa tới nửa năm đã đăng ký rồi, lúc đó Lý Thụy bị điều đi vùng khác nên cỗ cưới đầu năm nay mới làm bù. Còn cậu thì sao, cậu với Đoàn Dịch Sâm thế nào rồi?”
Nhan Nặc cười đau khổ: “Tớ á? Tụi tớ chia tay lâu ròi.” Nếu đã không thể thành đôi thì chỉ còn cách buông tay.
Liên Nguyệt uống một ngụm cà phê, suýt nữa thì phun hết ra ngoài: “Không phải chứ? Hai cậu là đôi kim đồng ngọc nữ được trường đại học T công nhận đấy.”
Bỗng chốc Liên Nguyệt thấy thương cảm.
Nhan Nặc cúi đầu che giấu ánh mắt buồn bã: “Cái gì mà kim đồng ngọc nữ chứ? Nói chung, không hợp thì chia tay. Tớ lại ngưỡng mộ cậu đấy, hồi đó cứ hai, ba ngày lại chia tay, bây giờ tu thành chính quả rồi còn gì.”
Liên Nguyệt biết bây giờ cô không muốn nói về chuyện của mình nên nói nhỏ: “Tớ có gì mà ngưỡng mộ chứ, không phải là sắp ế thì tớ cũng không lấy anh ấy đâu, bây giờ thì cố gắng mà sống thôi.”
Dường như nhớ tới điều gì đó, cô chau mày rồi vỗ vai Nhan Nặc: “Đợi chút, tớ gọi điện tí.”
“A lô, ở đâu thế? ừ, vậy tới bên này đi, em nhìn thấy hai người rồi”, cô nói rồi hướng ra ngoài cửa sổ vẫy vẫy tay.
Nhan Nặc ngó theo hỏi: “Là Lý Thụy à?”
“Ừ, đêm Giáng sinh mà, khó khăn lắm cả hai mới được nghỉ nên ra ngoài đi dạo chút.” Liên Nguyệt cười, gật đầu trả lời.
Lúc này, một chàng trai tuấn tú mặc áo măng tô màu vàng nhạt đẩy cửa bước vào, trên tay còn bế một đứa nhỏ mặc quần áo nh