Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/536 lượt.

h chơi golf nên kéo La Khanh Nhan đi leo núi rồi.”
Mặc dù điềm tĩnh nhưng sắc mặt không tự nhiên lắm đã bán đứng anh.
Nhan Nặc muốn cười, cô cũng không thích môn thể thao cao cấp này nhưng sao anh cứ cố lôi cô đi bằng được?
Tần Phóng và Nhan Nặc sánh vai đi bên nhau, chưa đến mười phút đã nhìn thấy sân golf to trước mặt. Mặc dù trời lạnh nhưng cơ sở hạ tầng được thiết kế đẹp mắt vẫn thu hút không ít người tới đây rèn luyện cơ thể, nếu may mắn có thể có cơ hội gặp được thương gia nổi tiếng hoặc ngôi sao cũng nên.
“Cô nên mở rộng hai tay, nhớ là eo và vai mở rộng...” Tần Phóng đứng bên vừa nói vừa chỉnh tư thế cho Nhan Nặc.
Nhan Nặc vốn không hiểu gì về golf, chỉ biết ngây người nghe Tần Phóng nói rồi làm theo.
Tư thế chuẩn bị còn dễ hiểu, nhưng đến lúc cầm gậy rồi mới thấy khó.
Tần Phóng làm mẫu mấy lần, Nhan Nặc vẫn không thể đánh trúng lỗ, anh bực mình đứng sát cô, cầm tay cô chỉ bảo.
Bàn tay Tần Phóng rất to và rộng dường như đã nắm trọn bàn tay cô, hơi ấm truyền tới tai cô, bên tai vang lên giọng nói trầm ấm của anh, hơi thở của cô bắt đầu khác thường.
“Sao thế? Nghe không rõ à?” Tần Phóng hạ giọng hỏi.
Nhan Nặc mới sực tỉnh, cô lắc đầu nguầy nguậy, bởi hầu như cô không để ý Tần Phóng đang nói gì.
Tần Phóng không hề giận, chỉ hậm hực than phiền: “Phụ nữ đúng là rắc rối.”
Gần đây tính tình của anh đã khá lên nhiều, chí ít trước mặt Nhan Nặc cũng không gầm thét kêu gào như trước, cô luôn nhìn anh với ánh mắt như đang nhìn một đứa trẻ con.
Nhan Nặc cũng bực bội “hừ” một tiếng: “Nếu sếp Tần thấy quá phiền phức thì tôi cũng không học nữa.” Đâu phải cô sống chết đòi học chứ, người này còn chê trách gì nữa?
Tần Phóng nghe là biết cô chỉ giả vờ hối hận, ánh mắt chùng xuống, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cầm chặt tay cô rồi từ từ nhấc lên, sau đó thoải mái đánh bóng. Quả cầu nhỏ màu trắng chầm chậm lăn thẳng vào lỗ nhỏ, một lần chơi đã thành công.
Nhan Nặc kinh ngạc mở to mắt, sung sướng kêu lên: “Vào rồi, vào rồi!”
Lần đánh trúng này khiến cô có hứng thú, cũng không cần Tần Phóng nhúng tay vào nữa mà tự mình vung gậy đánh bóng. Chẳng qua thiếu sự chỉ bảo của Tần Phóng nên mấy quả sau không vào quả nào cả, tay cô cũng bắt đầu cứng đơ, động tác cũng không chuẩn. Trước giờ chẳng có cái gì mà học một bước đã thành công cả, tư thế cầm gậy của cô còn thiếu lửa làm sao có thể đánh trúng lỗ được chứ?
Tần Phóng thấy buồn cười, anh đứng dậy đi lại trước mặt cô, vừa chạm vào mu bàn tay cô, anh mới cảm thấy nó lạnh như băng. Anh chau mày nói: “Sao cô không đeo găng tay?”
Cô lè lưỡi: “Găng tay của tôi chán lắm, không dễ dùng.”
Cô mang theo đôi găng tay hoạt hình cùng bộ với chiếc khăn len, ấm thì ấm nhưng nếu đeo vào chẳng khác gì tay gấu trúc, không phải là găng tay chuyên dụng nên khó cầm gậy.
Lần này thì Tần Phóng tức giận thật, dường như cảm thấy bản thân mình đã đưa ra một ý kiến tồi. Cô mỏng manh thế này, nếu bị cảm lạnh thì nguy. Anh nghĩ rồi tháo găng tay của mình ra: “Đưa tay đây.”
Thấy Nhan Nặc ngây người bất động, anh lại chau mày rồi cầm tay cô lên, đi găng tay giúp cô, động tác vô cùng dịu dàng và ấm áp.
Hình như nhớ ra điều gì đó, anh vội luống cuống nói lớn: “Còn nữa, lần này không được khóc đấy.” Anh vẫn còn thấy ớn lạnh khi nghĩ tới chuyện cô khóc lần trước.
Nhan Nặc sững lại, nhìn Tần Phóng ở khoảng cách gần, hai tay đang đeo đôi gang tay ấm áp của anh, ngay cả không khí dường như cũng đang nóng rực.
Dường như có thứ gì đó đang dần rõ ràng.






Tiếng dương cầm thanh thoát vang lên trong phòng ăn ấm áp, vừa du dương vừa bay bổng.
Nhan Nặc vui vẻ ăn miếng bánh yến mạch cuối cùng, đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn Tần Phóng, bắt gặp anh đang nhìn cô, cảm thấy hơi ngại, cô nhìn anh cười: “Ơ, anh không ăn nữa à?”
Vừa vận động xong, trong phòng lại bật điều hòa ấm áp nên gương mặt Nhan Nặc ửng hồng, đôi mày thanh tú cong cong như mảnh trăng non, cổ áo để lộ chiếc cổ trắng ngần như ngọc, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, trông cô càng dịu dàng.
Tần Phóng nhìn mà ngây người, bị cô hỏi bất ngờ anh ngại ngùng đáp nhẹ một tiếng: “Khà khà, cô cứ từ từ mà ăn, tôi no rồi.”
Gương mặt Nhan Nặc đỏ hơn, đôi mắt mở to, cô bẽn lẽn đáp: “Tôi cũng no rồi.”
Tần Phóng bình tĩnh hơn cô nhiều: “Nếu đứa nhỏ vừa đi lạc thì chắc không xảy ra chuyện gì đâu, nhiều người cùng tìm kiếm như thế, tôi tin sẽ mau chóng có tin tức thôi.”
Giọng anh trầm ấm và điềm tĩnh, rất có khả năng an ủi người khác.
Chỉ là resort nói lớn cũng không lớn mà nhỏ cũng không nhỏ, muốn tìm một đứa bé chưa đến tuổi hiểu chuyện khó khăn thế nào chứ? Có lẽ chỉ còn cách đi tìm khắp nơi trong vô vọng mà thôi.
Tần Phóng và Nhan Nặc vốn chỉ định ra ngoài vận động nên mặc ít quần áo, đặc biệt là Nhan Nặc dễ bị lạnh, ở bên ngoài tìm kiếm một lúc môi cô đã tím tái.
Tần Phóng cởi áo khoác của mình khoác cho cô, hơi ấm lan dần. Cô nhìn anh chỉ mặc mỗi áo len mỏng, liền chau mày định từ chối thì anh đã nhanh hơn: “