Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.
g bụng rồi thì có lẽ bát canh anh cũng không tha.
Nhan Nặc phì cười: “Sếp Tần, tôi có thể nghĩ là do tay nghề của tôi rất tốt không?”
Tần Phóng “ự” một tiếng chứng minh cho lời nói của cô.
Tần Phóng ngồi nghỉ trên sofa, Nhan Nặc dọn dẹp bát đũa, hai mí mắt bắt đầu đánh nhau rồi, cô ngước mắt nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ, hèn chi thấy mệt thế.
Tần Phóng cũng rất hiểu lòng cô, anh đứng dậy: “Muộn rồi, cô nghỉ sớm đi, tôi về đây.”
Nhan Nặc gật đầu rồi tiễn anh ra cửa: “Anh đi cẩn thận.”
Tần Phóng mới đi được hai bước, đúng lúc Nhan Nặc định đóng cửa thì anh quay lại, mỉm cười nói: “Cảm ơn bữa tối của cô, rất ngon. Merry Christmas!”
Nhan Nặc nghe thấy liền ngẩng đầu cười: “Anh cũng thế, ngủ ngon nhé!”
Tần Phóng sờ túi, trong đó là một chiếc trâm cài áo hình chú cá heo, nhưng cuối cùng anh cũng không lấy ra.
Anh nói với mình rằng, bây giờ vẫn chưa phải lúc, anh không nên quá gấp gáp, có thể được ở bên cô như thế này là vui lắm rồi.
Mặc dù anh hay giở chứng nhưng thực sự là một người đàn ông rất biết quan tâm.
Nhan Nặc nằm lặng lẽ trên giường, cô cứ nhớ lại điệu bộ không thể nói ra điều muốn nói của Tần Phóng ban nãy, có lẽ cô biết anh muốn nói gì, có thể anh cũng biết câu trả lời của cô, vì thế cả hai mới thấu hiểu nhau và im lặng che giấu.
Nhưng cô thực sự không thể trả lời được, trái tim cô chưa sẵn sàng tiếp nhận thử thách tình cảm mới.
Qua Tết Dương lịch, văn phòng trở lại làm việc bình thường. Sau khi có kinh nghiệm từ đêm Giáng sinh, Tần Phóng cũng mạnh dạn hơn, thỉnh thoảng anh chủ động mời Nhan Nặc đi ăn riêng, còn Nhan Nặc cũng không có ý né tránh, điều này khiến sự tự tin trong anh được cổ vũ mạnh mẽ, chí ít anh biết giờ cô không còn ghét anh nữa.
Gần tan ca, Tần Phóng gọi điện thoại nội bộ: “Tan ca cùng đi ăn cơm nhé? Tôi biết một quán ăn ở đường Trung Sơn mới mở tên là Túy Khách Cư, thiết kế theo dạng phòng ăn riêng, nghe nói các món ăn ở đây ngon lắm, có thể thử xem thế nào.”
Nhan Nặc khó chịu nhìn Tư Thần, cô biết cô ấy đã phát huy mọi tư duy để đoán mối quan hệ giữa cô và Tần Phóng nên cô giới thiệu: “Liễu Tư Thần, bạn thân của tôi.”
Tần Phóng lịch sự đưa tay ra bắt tay Tư Thần, tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là Tần Phóng.”
Anh không muốn nghe Nhan Nặc giới thiệu kiểu: “Sếp Tần, sếp của tớ” một chút nào, nếu nói những lời xa cách thế này thì thà anh tự nói còn hơn.
EQ của Liễu Tư Thần rất cao nên từ ánh mắt, sắc mặt cô biết ngay tình cảm Tần Phóng dành cho Nhan Nặc không bình thường chút nào. Đường đường là một sếp lớn không những vượt đường sá xa xôi tới đây đón cô mà lúc này còn lịch sự giúp cô xách hành lý, rõ ràng là muốn thể hiện “yêu mái nhà yêu cả con chim” đây mà.
Cô nhíu mày rồi kéo Nhan Nặc lại thì thầm: “Cậu giỏi gớm, tớ cứ tưởng anh ấy chỉ là sếp của cậu thôi chứ, ai ngờ bây giờ còn làm vệ sĩ nữa.”
“Này này, cậu nói lung tung cái gì thế hả?” Mặt Nhan Nặc đỏ bừng, cô nhéo Tư Thần một cái rồi nói: “Tớ có lòng tốt tới đón cậu thế mà còn vong ơn bội nghĩa chơi đểu tớ, cẩn thận không tớ đá cậu ra ngoài cho ngủ ngoài đường luôn đấy.”
Liễu Tư Thần vờ ôm ngực rên rỉ: “Ố ồ, xấu hổ quá hóa giận à? Vậy chắc tớ đoán đúng trăm phần trăm rồi.”
Giữa hai người họ hoàn toàn trong sáng ư? Ngay cả đứa trẻ con ba tuổi cũng không thèm tin, huống hồ cô thông minh như thế.
Lúc lên xe Tần Phóng mở cửa trước cho Nhan Nặc, nhưng cô nhất định đòi ngồi ghế sau cùng Tư Thần. Tư Thần trợn mắt chặn không cho cô vào: “Cậu lên đằng trước mà ngồi, tớ gần đây béo lên, ngồi một mình mới thoải mái, cậu đừng cố nhét vào làm gì.”
Nghe cô nói thế, Tần Phóng liền nhìn cô với ánh mắt vô cùng tán thưởng, hai người chính thức bắt tay hợp tác.
Nhan Nặc không biết hai người này “liếc mắt giao lưu”, cô mím chặt môi bất lực ngồi ghế trước.
Tần Phóng chăm chú cầm vô lăng, vừa nhìn đường vừa chậm rãi nói: ‘Tôi đặt bàn ở Túy Khách Cư rồi, lát nữa ăn xong rồi về nhé, coi như thay cô mở tiệc thết đãi khách từ phương xa đến.”
Liễu Tư Thần vốn háu ăn, nghe thấy ăn uống là mọi mệt mỏi vì dậy sớm đi xa tan biến hết, cô nhìn Tần Phóng và giơ ngón cái lên, cười hớn hở: “Ý này hay đấy, anh nghĩ chu đáo quá, có tiền đồ, có tiền đồ, em ưng anh đấy.”
Câu này sao nghe có vẻ như còn hàm ý khác, có tiền đồ gì chứ?
Nhan Nặc nhíu mày, trong lòng bất an, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ bị cái tên nha đầu háu ăn này bán đứng không chừng...
Túy Khách Cư quả thật như Tần Phóng nói, nếu không đặt bàn sớm thì e rằng mấy người họ còn phải đợi khá lâu.
Sau khi ăn một bữa no say ở đó, Tần Phóng đưa hai người về nhà.
Về tới căn hộ nhỏ, Liễu Tư Thần bắt đầu tiến hành “ép cung cực hình” với Nhan Nặc - cù nách, cô sự nhất chiêu này nên bị cù mà cười không ngớt, liên tục xin tha mạng.
Liễu Tư Thần trêu đùa cô: “Được rồi, còn nói chúng ta là chị em tốt sao? Chuyện quan trọng thế này lại dám giấu tớ, mau nói đi, hai người tiến triển tới bước nào rồi? Khoác vai, nắm tay? Hôn?...”
Nhan Nặc bịt chặt miệng Tư