Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/538 lượt.

cậu sao thế, vừa đi đánh nhau ở đâu về à?”
Liễu Tư Thần cởi đôi giày cao gót rồi ném sang một bên, hậm hực nói: “Hôm nay ra đường không giờ, gặp phải sát tinh, đành coi như mình đen đủi thôi.”
Nhan Nặc lắc đầu cười, liếc nhìn bạn rồi nói: “Cậu á, chắc chắn là lại cãi nhau với người ta đúng không?”
Khác với Nhan Nặc, Tư Thần là một cô gái có cá tính mạnh mẽ, gặp phải người không hợp thì giống như sao Hỏa đâm vào Trái đất, không cãi nhau thì không còn ra gì. Hèn gì hợp tính với Tần Phóng thế, hai người một tính nên mới coi nhau như tri kỷ.
Cô vươn vai rồi cầm cặp lồng, mới đi được vài bước liền quay lại nói: “Đúng rồi, còn cơm canh nóng đấy, cậu tự lấy ăn nhé!”
Trước khi đóng cửa cô còn nghe thấy Tư Thần hô “Vạn tuế”, cô lắc đầu cười rồi đi ra ngoài.
“Tôi không uống canh nữa đâu, ngày nào cũng uống nhiều thế này, tôi không phải cái hũ canh”, Tần Phóng khó chịu gào lên.
Nhan Nặc khuyên răn rất từ tốn, rất có lòng, rất có tình mẫu tử: “Uống canh dễ hấp thụ chất dinh dưỡng nhất, có như thế thì xương mới chóng lành.”
Tần Phóng nghèn nghẹn nơi cổ họng, anh lẩm bẩm: “Tôi đâu có muốn nó khỏi nhanh...”
“Hả? Anh nói cái gì?” Nhan Nặc nheo mắt, nhìn anh không chớp mắt.
“Không có gì...” Nhan Nặc nhìn anh như thế khiến gan sư tử của anh lập tức co lại.
Nhan Nặc vừa tức vừa buồn cười: “Vậy tóm lại là anh có uống không? Không uống cũng được, từ sau tôi không phải vất vả nữa.”
Ngày nào cô cũng đi chợ mua rau như mấy bà nội trợ, về nhà còn phải nghiên cứu thực đơn rồi tự tay làm, đâu phải là công việc nhàn hạ chứ.
“Tôi uống, tôi uống là được chứ gì?”
Tần Phóng làm bộ oan ức uống hết chỗ canh, uống xong còn “ự” một cái, rất mất hình tượng.
Lâm Vũ Triết đứng ngoài cửa phòng bệnh, nghe thấy cuộc nói chuyện thân thiết của hai người, cảm xúc thật khó tả. Một Nhan Nặc dịu dàng thế này, đã lâu lắm rồi anh không thấy. Một Tần Phóng nũng nịu thế này, anh cũng chưa từng biết tới.
Nhà họ Lâm và họ Tần có quan hệ từ mấy đời trước, anh còn nhớ lần đầu tiên gặp Tần Phóng ở Mỹ, Tần Phóng vẫn còn là một cậu thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi, đúng độ tuổi nghịch ngợm, gương mặt ngạo mạn, nói chuyện với người khác luôn giữ vẻ mặt phòng vệ, giống như một con thú nhỏ luôn phòng vệ vì sợ người ta làm tổn thương. Có lẽ nhiều năm trôi qua rồi nên trước mặt người khác Tần Phóng mới thoải mái đến vậy, cũng có thể do anh đã chuẩn bị đủ khả năng tự bảo vệ nên không cần phải sợ hãi trước người khác nữa.
Còn về Nhan Nặc, có lẽ thực sự giống như Đoàn Dịch Sâm đã nói, cô ấy cũng đã dần bỏ lại quá khứ ở sau lưng?
Lâm Vũ Triết suy nghĩ một lúc rồi mới nhẹ nhàng gõ cửa bước vào.
Anh mỉm cười nhìn hai người: “Tôi vừa từ Mỹ về thì nghe nói cậu nằm viện, có điều thấy sắc mặt cậu cũng tốt đấy chứ, chắc là sắp khỏi rồi chứ hả?”
Anh đặt giỏ hoa quả lên chiếc bàn ở đầu giường, rồi ngồi xuống bên cạnh Nhan Nặc. Tần Phóng mặc áo bệnh nhân, sau lưng có kê gối để anh dựa, vải băng bó trên đầu đã được gỡ ra, vết thương cũng đã mờ, chỉ là chân vẫn phải bó bột.
Sự xuất hiện của Lâm Vũ Triết khiến không khí trở nên thần bí hơn, quãng thời gian tươi đẹp và ấm áp vốn có không biết đã trốn đi đâu mất rồi.
Tần Phóng đưa mắt nhìn Vũ Triết rồi cười nhạt: “Đám cưới của anh hai có thuận lợi không? Anh có nhớ chuyển lời xin lỗi cho em không thế, nếu không thì lần sau gặp, anh ấy đánh dập đầu em mất.”
Lâm Vũ Triết cười khà khà: “Nói rồi, nói rồi, họ cũng nhận quà mừng của cậu rồi, cậu cứ yên tâm đi.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt Lâm Vũ Triết luôn nhìn Nhan Nặc, trong đôi mắt tinh nhanh ấy dường như đang suy nghĩ điều gì.
Nhan Nặc bị ánh mắt đầy thâm ý ấy làm cho không tự nhiên, cô nhìn anh cúi đầu rồi đứng dậy: “Tôi đi rửa hoa quả, hai người cứ nói chuyện đi.”
Nói xong, cô cầm giỏ hoa quả rời khỏi phòng bệnh, thoát khỏi bầu không khí bí bách này.
Để lại hai người đàn ông im lặng trong phòng bệnh.
Một lúc sau, Tần Phóng mới nghiêm túc nhìn Lâm Vũ Triết nói từng từ một: “Anh... quen Nhan Nặc?”
Câu hỏi nghi vấn nhưng ngữ khí khẳng định. Thực ta tối hôm mở tiệc mừng nhân viên mới, anh đã cảm thấy có điều gì đó không tự nhiên, hôm nay để ý quả nhiên có vấn đề.
“Ừ, có quen.” Lâm Vũ Triết thản nhiên đáp, anh không biết Tần Phóng biết bao nhiêu phần quá khứ của Nhan Nặc, vì thế sự lựa chọn thông minh là dừng ở đây.
Thấy Lâm Vũ Triết nói vậy, Tần Phóng không cười được nữa, mấy món ăn hằng ngày yêu thích cũng ăn có vài miếng, rồi nói: “Hóa ra là vậy, em còn định giới thiệu hai người với nhau, bây giờ thì không cần nữa rồi.”
Lâm Vũ Triết nhìn Tần Phóng, những lời nói ra đầy thâm ý: “Dù sao cũng là chuyện quá khứ, không nhắc tới càng hay.”
Lâm Vũ Triết chỉ nói bâng quơ nhưng lại dễ dàng khơi dậy sự tò mò của Tần Phóng.
Quá khứ? Quá khứ gì chứ? Đoàn Dịch Sâm sao?
Tần Phóng chau mày, ánh mắt sắc lẹm sa sầm, giống như biển lớn trong đêm đang âm thầm cuộn sóng, ngay cả Lâm Vũ Triết nhìn cũng thấy chột dạ. Hình như điểm nhạy cảm chưa chạm vào đã bộc phát nên cả hai đều cố né tránh, nói những chuyện


Polly po-cket