Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.
ra ngoài.
Đột nhiên anh hỏi: “Em học nấu nướng từ ai thế?”
Anh biết bây giờ hiếm có cô gái nào chịu xuống bếp lắm, huống hồ cô lại nấu ăn ngon như thế.
Nhan Nặc chững lại rồi nhìn anh: “Em học bố, thực ra bố nấu ngon hơn em...”
Tần Phóng hơi khựng lại, bất giác anh nhớ lại tấm ảnh Nhan Nặc và bố chụp để ngoài phòng khách, lúc đó nụ cười lấp lánh trên gương mặt cô, cô dựa vào lòng bố, ánh mắt bố tràn ngập yêu thương, chắc chắn tình cảm của bố con cô rất tốt, không giống anh.
Nhan Nặc nghe anh hỏi thế liền lơ đễnh cắt vào tay, cô “á” lên một tiếng, đôi mày chau lại.
Tần Phóng tự mắng mình hỏi mấy câu không đúng lúc, vội cầm lấy tay cô, rửa vết thương cho cô, rồi hỏi: “Hộp cứu thương đâu? Để chỗ nào?”
Nhan Nặc thấy anh cuống lên liền bật cười, đẩy anh ra ngoài phòng khách rồi lấy hộp cứu thương trên tủ: “Vết thương nhỏ mà, không sao đâu.”
Thấy cô tùy tiện dán miếng urgo, Tần Phóng chau mày nói: “Lớn thế này rồi sao còn không biết vết thương phải khử trùng trước đã?”
Anh kéo cô lại, lấy bông và thuốc sát trùng, mọi thứ xong xuôi mới để cô dán urgo.
Nhan Nặc lặng lẽ nhìn người đàn ông đang cẩn thận băng tay cho mình.
Anh bá đạo, xấu tính, trẻ con nhưng lại khiến người khác nhận thấy sự dịu dàng vô cùng, khiến cô cảm thấy mình được yêu, được chiều, được bảo vệ, dường như chỉ cần ở bên anh, cô cảm thấy rất an lòng.
Sau khi xử lý vết thương, Nhan Nặc định quay lại bếp nấu cơm thì bị Tần Phóng giành lấy: “Em đừng động tay vào nữa, vết thương không được dính nước, sẽ bị viêm ngay.”
Thấy Tần Phóng thái rau nhanh nhẹn, Nhan Nặc sửng sốt: “Anh biết nấu cơm á?”
“Việc này có gì khó đâu? Em coi thường anh quá đấy.” Anh vừa nói vừa hất cằm, nhanh tay cho rau và gia vị vào chảo rồi đổ dầu.
Không lâu sau, ba món ăn đơn giản đã được bày ra bàn, hương vị, màu sắc đều tuyệt vời.
Nhan Nặc nếm một miếng thịt rồi khen ngợi: “Quả thực rất ngon.”
Tần Phóng cầm đũa gõ lên trán cô: “Em thực sự nghĩ anh là người không biết phân biệt ngũ cốc sao hả?”
Hồi còn học ở Mỹ, anh đã tới quán ăn của người Hoa làm thêm, rửa bát đũa, có lúc còn giúp đầu bếp nấu nướng, nhiều năm cũng tích lũy được chút ít kinh nghiệp bếp núc, chỉ là từ trước tới giờ anh đều sống một mình, cũng không có hứng mà nấu cơm nữa.
Tần Phóng ở nhà Nhan Nặc cho tới đêm khuya, trong lòng thầm nghĩ đã đến lúc ra về, anh không muốn Nhan Nặc nghĩ mình là người không biết chừng mực, mặc dù trong lòng anh rất muốn ở bên cô.
Nhan Nặc từ trong phòng đi ra đã thấy anh mặc áo khoác, cô ngạc nhiên hỏi: “Anh muốn đi đâu?”
“Muộn thế này rồi, anh... anh đi tìm nhà trọ “ứng phó” một đêm...”
Anh còn chưa nói xong thì Nhan Nặc nhét vào tay anh một bộ quần áo.
“Đây là cái gì?”
“Đây là quần áo của bố em.”
Thấy anh đứng đần mặt ra đó, cô nói thêm: “Mới đấy, chưa ai mặc đâu.”
“Anh không có ý đó, em... em... anh... Em bảo anh ở lại à?” Tần Phóng lắp ba lắp bắp, mặt đỏ bừng.
“Anh đừng nghĩ linh tinh, em ngủ ở phòng bố, anh ngủ ở phòng em.”
Nhan Nặc lườm anh một cái rồi đi ngủ.
Cũng không biết Tần Phóng có nghe thấy không, nhưng anh cứ đứng im ở phòng khách ôm bộ quần áo cười như một tên ngốc.
Nhan Nặc cả đêm không mộng mị gì, ngủ rất ngon, sáng sớm đã dậy, cô định làm trứng ốp lết, chưa làm xong thì Tần Phóng đã mở cửa đi ra. Thấy anh mặc bộ quần áo không vừa, chân tay đều thừa cả đoạn, cô mới nhớ ra anh cao hơn bố cô.
“Trong nhà vệ sinh có bàn chải và kem đánh răng mới, anh vào rửa mặt đi rồi ra ăn sáng.”
Tần Phóng “Ừ” một tiếng, lúc đánh răng trong nhà vệ sinh, anh liếc nhìn tấm gương đối diện phản chiếu hình ảnh Nhan Nặc đang cho mì vào bát, anh dừng lại, trong đầu chợt nảy ra suy nghĩ.
Nếu bây giờ anh cầu hôn cô, liệu có nhanh quá không?
Đương nhiên Tần Phóng không dám cầu hôn đột ngột như thế, anh cũng biết việc gì quá gấp gáp, vội vàng thì càng khó thành công, có điều ý nghĩ này trong lòng anh là thực lòng, dù sao anh cũng đã trải qua những ngày tháng điên cuồng thuở thiếu thời, nếu hai cả hợp nhau thì nên sớm quyết định, nước chảy thành dòng.
Hai người ở thị trấn hai ngày, lúc đi Nhan Nặc cứ đi được một bước lại quay lại nhìn, mắt ầng ậc nước, cô không nỡ.
Tần Phóng ôm eo cô, nhẹ nhàng nói như đang dỗ trẻ con: “Đừng khóc nữa, có phải không quay lại nữa đâu, nếu em thực sự thích nơi này thì sau này xây nhà mới chúng ta về mua là xong.”
Anh càng nói càng cảm thấy mãn nguyện, sau này, là sau này của anh và cô, tốt đẹp quá! Nhan Nặc khoác tay anh, cười nhưng không nói gì, chuyện sau này ai biết được chứ, cô không muốn nghĩ xa xôi như thế.
Thị trấn cách thành phố C mấy tiếng đi xe, chớp mắt cái đã tới. Lúc Nhan Nặc về tới nhà thì đồng hồ đã chỉ năm giờ chiều, đúng lúc gặp Liễu Tư Thần ra ngoài.
“Anh không thấy chán à? Em ngồi xe hơi chóng mặt, không muốn ra ngoài.”
“Hừ!” Giọng anh đầy ấm ức, làm sao bây giờ, anh bắt đầu nhớ cô rồi, bây giờ anh mới thực sự ngấm cảm giác một ngày không gặp mà ngỡ ba thu.
Rất nh