Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/660 lượt.

sắp thành gấu trúc rồi.” Cô chỉ chỉ quầng mắt anh, giọng vừa thương vừa trách.
Tần Phóng mỉm cười, đôi mày dài rất đẹp, thậm chí anh bắt đầu lên giọng trêu chọc cô: “Vậy cũng được... em phải ngủ cùng với anh.”
Nhan Nặc lườm anh rồi nghiến răng: “Anh nằm mơ à?”
Hai má cô ửng hồng, dịu dàng e ấp như mặt Tây Hồ. Hơi thở gấp gáp, anh sát lại gần hôn cô một cái nhưng đằng sau vang lên hàng tràng còi inh ỏi khiến anh bức xúc quay lại, đành phải từ bỏ cơ hội ngàn năm hiếm có.
Nhan Nặc không nghĩ anh to gan đến thế, mất một lúc mới sực tỉnh, cô lập tức đẩy anh ra: “Nghiêm túc nào, mau lái xe.”
Điệu bộ ngại ngủng của cô khiến anh sững lại, trái tim khẽ ngân một hồi.
Nếu không phải nằm mơ thì anh hy vọng thời gian dừng lại mãi mãi ở giây phút này.
Tình yêu tới cực điểm chỉ mong say mãi, không muốn tỉnh.






Từ khi nhận được tin ông nội sắp về nước tới giờ, Tần Phóng chưa từng chợp mắt, trán lúc nào cũng nhăn lại, nhưng trong lòng càng buồn thì càng không muốn rời xa Nhan Nặc, thương lượng đi thương lượng lại, cuối cùng anh đặt một phòng VIP trong rạp chiếu phim, hai người vào đó ngồi giết thời gian. Trong căn phòng ấm áp, mờ tối, ánh sáng màu bạc chiếu rọi lên hai người, vừa huyền ảo vừa mê ly.
Bộ phim mà Nhan Nặc chọn là The prince and me, thực ra bộ phim này cô đã xem rất nhiều lần rồi. Paige và Eddie, câu chuyện tình yêu lãng mạn giữa cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử, là giấc mơ cả đời của nhiều cô gái.
Thực ra cho dù là phim dài tập, phim điện ảnh hay tiểu thuyết, câu chuyện về cô bé Lọ Lem vẫn luôn nhận được sự yêu mến đặc biệt của phái nữ, điều họ mong muốn nhất chỉ là hoàng tử và cô bé Lọ Lem được sống bên nhau hạnh phúc, bởi ngoài đời thực vô cùng hiếm có.
Tần Phóng vốn không có chút hứng thú với những bộ phim nói về tình yêu chết đi sống lại như thế này, cả đêm không ngủ nên vừa xem được đoạn đầu đã thấy buồn ngủ, ngáp liên tục. Đúng lúc đó nhân viên phục vụ gõ cửa mang vào hai ly sữa tươi nóng.
Tần Phóng nhìn chằm chằm vào ly sữa rồi hỏi với giọng không vui: “Cái đồ gì thế này? Rõ ràng tôi gọi whisky.”
Tính cách quá kiêu ngạo của anh không phù hợp với đám đông, thậm chí anh còn đi lạc một mình trên núi hoang, ăn hết số đồ mang theo, anh cảm thấy có lẽ mình sẽ chết ở cái đất nước xa lạ này.
Không ngờ khi tỉnh dậy, anh thấy mình đã trở về xã hội văn minh, càng ngạc nhiên hơn là anh không thấy người ông nội suốt ngày mắng nhiếc, dạy dỗ anh đâu.
Sau này, có người nói cho anh biết, ông nội đã vì anh mà treo giải thưởng lớn, sáu mươi tuổi rồi còn đích thân dẫn một đội đi tìm anh ba ngày ba đêm trên núi, cuối cùng tìm được anh trong rừng sâu đang thoi thóp thở, sau đó ông bị ốm không dậy được.
Anh hỏi tại sao ông nội làm thế, ông nói cho dù anh có thừa nhận hay không thì anh vẫn là cháu của ông, hổ dữ không ăn thịt con. Trong đôi mắt sâu đen láy ấy có quá nhiều điều anh không hiểu, nếu ông đã nhận anh thì tại sao không nhận mẹ anh, tại sao phải chia cắt họ?
Với người ông cao cao tại thượng, luôn dạy anh, bảo vệ anh, trong lòng anh có hận, có hờn, không rõ tình cảm dành cho ông là gì nữa.
Tần Phóng chậm rãi kể cho Nhan Nặc nghe mọi chuyện, giọng điệu thản nhiên của anh giống như đang kể lại chuyện của người khác. Anh từ từ cúi đầu rồi ngủ ngon trong lòng cô.
Nhan Nặc cúi đầu, lặng lẽ nhìn gương mặt nghiêng của Tần Phóng. Khi yên lặng, anh giống như một chàng trai u sầu bước ra từ truyện tranh, luôn bướng bỉnh như trẻ con, có lúc lại cô độc khiến người ta không khỏi đau lòng.
Cô biết anh không phải là người lạnh lùng, cũng không phải vô tâm, chỉ là đang giằng co giữa mâu thuẫn thân tình mà thôi. Anh và cô cũng như nhau, một người dùng sự bùng nổ để che đậy sự cô đơn, một người dùng nụ cười để che giấu nỗi đau, đều là những người tự lừa gạt chính mình.
Tần Phóng dần dần tỉnh dậy. Khi mở mắt ra, trên màn hình rực rỡ là cảnh Paige quyết định tới Đan Mạnh để tìm Eddie nối lại tiền duyên, trong biển người bao la Eddie đã thấy bóng cô, giữa niềm vui, giữa tiếng vỗ tay của mọi người, Eddie đã ôm cô lên ngựa rồi quất ngựa chạy xa, cảnh đó đẹp và lãng mạn biết bao.
Nhan Nặc bị thu hút bởi tình tiết xem mãi không chán này, Tần Phóng không vui vì cô “bỏ rơi” anh nên đôi tay cứ nghịch ngợm không yên, chọc buồn cô, còn thổi phì phì bên tai cô nữa. Cô bị chọc cười nên cứ tìm cách trốn anh, cuối cùng không trốn được nữa liền nép vào người anh như một chú mèo con, đôi mắt cười cong cong như mảnh trăng non, sắc mặt hồng hào như hoa đào tháng Ba làm rung động lòng người.
Tần Phóng không nén được lòng mình liền cúi xuống hôn cô tới tấp, hôn đôi mày, sống mũi, đôi má, vành tai, anh cúi nhìn làn da trắng ngần như tuyết trên cổ cô, trắng tinh khiết khiến người khác ghen tị, trong đôi mắt anh như có hai đốm lửa, càng lúc càng nóng, bàn tay anh lướt trên người cô.
Cảm giác nóng bừng khi bàn tay anh chạm tới khiến Nhan Nặc bừng tỉnh, cô vội đẩy anh ra, anh không kịp phòng bị nên ngã nhào sang đầu ghế bên kia.