Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/505 lượt.

br>Sau đó cô bị tiếng điện thoại đánh thức, cô gỡ mặt nạ đã khô xuống rồi lơ mơ tìm điện thoại, giọng nói còn ngái ngủ: “A lô.”
“Là anh, em ngủ rồi à?” Là giọng của Tần Phóng, có chút lười biếng và nhàn hạ.
Nhan Nặc sững lại một lúc để tỉnh táo hơn rồi đáp: “Chưa đâu, anh thì sao, mọi việc có thuận lợi không? Khuya rồi mà còn phải làm việc sao?” Cô nheo mắt nhìn đồng hồ, đồng hồ vừa điểm mười hai giờ, thời khắc đêm khuya yên tĩnh.
Tần Phóng chậm rãi đáp: “Lát nữa anh mới ngủ, nhưng sợ em quá nhớ anh nên anh tốt bụng gọi điện cho em.”
Nghe thấy tiếng lật giấy khe khẽ, đôi mày Nhan Nặc nhíu lại, ngữ khí vẫn cố gắng thoải mái: “Đúng là vớ vẩn, ai nhớ anh chứ? Mấy hôm nay, ngày nào cũng xem các anh tóc vàng cao to, đẹp trai, những chàng trai xấu xa không theo kịp đâu, anh à, anh thì bận rộn một mình, cẩn thận đến lúc già cả chẳng ai thèm ngó ngàng tới anh đâu.”
Ở đầu dây bên kia, Tần Phóng mỉm cười, giả vờ tức giận: “Nếu như bây giờ anh ở bên cạnh em thì chắc chắn anh sẽ giải quyết em khiến em phải xin tha mạng, lại còn dám cho... à, xem những chàng trai khác à?”
Nhan Nặc trả lời rất nhanh: “Anh ở đây thì cứ để cho anh giải quyết, có sao đâu?” Nói xong, cô đỏ bừng mặt, mím chặt môi không nói nữa.
Tần Phóng nghe xong, thấy động lòng, cảm giác ngọt ngào dâng lên, hai người cùng im lặng hồi lâu không nói gì.
Một lúc sau, anh hỏi: “Hôm nay em làm gì thế?”
“Còn làm được gì nữa chứ? Chỉ là bày biện đồ đạc, làm tư liệu quảng bá, làm tư vấn nghiệp vụ...” Nói rồi, Nhan Nặc nhớ ra điều gì đó liền bật cười hi hi: “Em bảo này, anh làm gì phải giấu em chứ, cứ nói thẳng với em là được mà, làm sao còn vì chuyện “Trái tim ấm áp” mà giận dỗi mấy ngày với em chứ?”
Tần Phóng không thấy bất ngờ, uể oải đáp: “Em biết cả rồi à?”
“Vâng, Phương Lỗi nói với em rồi. À, khi nào anh về?” Nhan Nặc khẽ cười hỏi.
Miệng Tần Phóng chợt nhếch lên: “À, còn nói không nhớ anh? Mới đi mà đã bắt đầu điều tra tung tích rồi. Cô Nhan, xin hỏi cô lấy thân phận gì để hỏi tôi?”
Nhan Nặc cũng không để ý, cô vờ cười rồi nói: “Anh Tần, tôi không thể không nhắc nhở anh rằng anh quá tự cao rồi đó. Hơn nữa, thân phận gì thì có quan hệ gì chứ?”
“Quan hệ lớn chứ, nếu là cô Tần hỏi thì không những tôi sẽ thành thật trả lời mà còn làm việc một ngày bằng hai để mau kết thúc công việc về với cô ấy, nếu như người khác hỏi thì tôi sẽ trả lời khách quan, mọi chuyện không thể tiết lộ”, Tần Phóng thoải mái đáp.
Nhan Nặc đã về phòng nằm, cô nhìn trần nhà, cố ý nói: “Haizz, sao tự nhiên em không nghe thấy anh nói gì thế? Sóng yếu quá...” Mũi cô dường như còn ngửi thấy mùi thơm còn vương trên gối anh, mùi bạc hà thơm mát, dễ chịu.
Tần Phóng không để ý nên anh vẫn trả lời tự nhiên: “Trả lời cô Tần như sau, anh Tần nói năm ngày nữa anh ấy về.”
“…” Nhan Nặc không còn gì để nói, mặt Tần Phóng thực sự đã quá dày rồi.
Hai người trêu trọc nhau một hồi, cuối cùng Tần Phóng dịu dàng nói: “Mai em phải tới hội chợ nữa không? Ngủ sớm đi.”
“Vâng, anh cũng thế, đừng làm việc muộn quá!”
Sau đó một nụ hôn chúc ngủ ngon ấm áp kết thúc cuộc đối thoại.
Cả đêm Nhan Nặc không mơ mộng gì, giấc ngủ ngon hơn mong đợi, mặc dù cô không muốn thừa nhận nhưng có lẽ cuộc điện thoại của Tần Phóng thực sự có tác dụng, đó là thứ sức mạnh khiến người khác cảm thấy an lòng.
Hội chợ kéo dài ba ngày, Phương Lỗi thành công khi nhận được một số đơn hàng, còn cho Nhan Nặc nghỉ ngơi ba ngày coi như công lao của công thần. Nhưng cuộc sống của Nhan Nặc vốn đơn điệu, ngoài công việc ra thì chẳng có hoạt động giải trí gì khác, ngày nghỉ cũng chỉ ở nhà xem phim, mua đồ online, nếu không thì lại ngủ nướng.
Nửa đêm, khi cô vẫn còn chìm trong giấc mộng thì đột nhiên cảm thấy sau cổ buồn buồn, hơi thở ấm nóng vây quanh, cô mơ màng kêu lên một tiếng rồi đưa tay đẩy thứ đang làm phiền cô ra, ai biết được bàn tay cô bị cánh tay khác nắm chặt và ép lại trên đầu, vòng eo nhỏ nhắn của cô bị cơ thể săn chắc của người đàn ông phủ lên.
Bàn tay to lớn của anh như mang theo ngọn lửa, nhẹ nhàng luồn vào trong chiếc áo ngủ bằng lụa của cô, mơn trớn châm lửa ở phần bụng của cô, những nụ hôn, những động tác mạnh bạo thế này khiến một người dù có ngủ say đến mấy cũng phải tỉnh dậy. Cô mở choàng mắt, ánh đèn ngủ màu cam trên đầu giường chiếu rọi gương mặt đẹp trai của anh, người nhớ nhung, mong ngóng giờ ở ngay trước mặt, cơ thể hai người sát lại với nhau như truyền hơi ấm, căn phòng yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng thở quấn quýt của hai người.
Nhan Nặc ôm vòng quanh tấm lưng rắn chắc của anh, vừa tránh nụ hôn của anh vừa thở hổn hển nói: “Không phải mai mới về sao?”
Tần Phóng ghé sát vào tai cô thì thầm một câu: “Nhớ em quá”, sau đó hành động của cơ thể chứng minh những lời anh nói. Sự khát vọng của anh giống như người lữ hành trong sa mạc, rõ ràng và thân thiết, tình yêu của anh bá đạo như quân vương ngày xưa không cho ai từ chối, cô nhắm chặt mắt, hai chân quấn lấy vòng eo chắc khỏe của anh, ý thức dần mơ hồ.
Anh ôm cô thật chặt, cơ thể hai người như hòa quyện,