Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/506 lượt.
hế?”
Tần Phóng lấy lại tinh thần, đáp: “Không có gì, chỉ là cảm thấy hơi đói, em mau thu dọn đi, lát nữa chúng ta đi ăn.”
Đoạn đối thoại kỳ lạ đã kết thúc như thế.
Dường như hồi ức đã trở lại rất rõ ràng, cô thích yên tĩnh, tới nơi nhiều người là lại tìm góc vắng vẻ để ngồi, Tư Thần nói cô là người thiếu cảm giác an toàn điển hình, đặt giữa đám đông thì cảm thấy ồn ào nhưng thực chất là rất xa lạ, cô nghĩ và cảm thấy cô ấy nói không sai.
Hôm đó, Đoàn Dịch Sâm bận rộn tiệc tùng, một mình cô đi quanh khu triễn lãm tranh, không hiểu sao lại bước vào một khu không có nhiều người, từ cái nhìn đầu tiên đã bị bức tranh đó thu hút, ánh điện mờ mờ chiếu trên bức tranh khiến không khí cũng bị cảm nhiễm theo. Một cậu bé cao gầy nhưng gương mặt tuấn tú đang chăm chú nhìn về nơi xa. Cô cảm thấy ánh mắt ấy đủ sức lay động lòng người, cúi xuống nhìn thấy không những không có tên tác giả mà thậm chí bức tranh cũng không có tên.
Không biết từ bao giờ đã có người đứng bên cạnh cô, hạ giọng hỏi: “Chào cô, cô thích bức tranh này à?”
Nhan Nặc nheo mắt cười gật đầu: “Vâng, nét vẽ đẹp, cộng với ý cảnh tuyệt vời, tất cả đều rất đẹp.”
Người đó lại hỏi tiếp: “Cô không cảm thấy nó quá lạnh lẽo sao? Nghe nói nhiều người không thích phong cảnh trong tranh.”
Nhan Nặc cũng không hiểu sao mình lại có hứng thú nói chuyện với người lạ, lại còn chăm chú ngắm bức tranh, điềm tĩnh nói: “Sạo lại lạnh lẽo chứ? Anh nhìn ánh mắt đứa bé kia mới ấm áp làm sao, nơi xa cậu bé ấy đang nhìn về là một ngôi nhà có khói bếp, có thể là mẹ cậu bé đang nấu ăn, màu sắc không nhiều nhưng ý cảnh sâu xa, nói chung tôi rất thích.”
“Vậy cô đặt cho nó cái tên đi, cô cảm thấy nên đặt tên thế nào thì phù hợp nhỉ?”
Nhan Nặc sững lại, cô chớp mắt suy nghĩ, im lặng một hồi lâu cô mới nói: “Nếu là tôi thì... tôi sẽ đặt nó tên là: Trái tim ấm áp.”
Thực ra người lạ mặt lúc đó chính là Phương Lỗi - người cùng Tần Phóng tới triển lãm tranh, sau đó anh kể lại đoạn hội thoại này cho Tần Phóng nghe, Tần Phóng nghe xong không nói gì.
Chỉ là sau đó, bức tranh ấy có tên thật, chính là: Trái tim ấm áp.
Sau khi triển lãm kết thúc, một mình Nhan Nặc đi tàu điện ngầm về nhà, mở cửa, trong phòng tối om, cô dựa vào tủ giày tháo giày, rồi theo quán tính đi vào bên trong nhà gọi lớn: “Tần Phóng, Tần Phóng?” Đợi một lúc không có ai trả lời, cô mới chợt nhớ ra sáng sớm hôm nay, lúc cô còn mơ ngủ thì anh đã lên máy bay đi công tác ở Bắc Kinh.
Gần đây, Tần Phóng như người trên không, căn hộ của Tần Phóng rất rộng, vậy mà hôm nay chỉ có một mình cô nên cô cảm thấy rất cô đơn, lạnh lẽo.
Nhan Nặc đang chìm trong cảm giác thất vọng thì có tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh trong căn phòng, cô không nhìn ai gọi mà nghe luôn: “A lô, xin chào, tôi là Nhan Nặc.”
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh, tiếng đối phương vang lên ngọt ngào: “Tiểu Nặc, là tớ đây, gần đây cậu thế nào?”
Nghe thấy tiếng nói, Nhan Nặc sững sờ, ngừng lại một lúc, rồi cô mới lên tiếng: “Là Tư Thần à? Sao cậu lại gọi cho tớ thế này?” Sau cuộc điện thoại hôm đó, từ năm ngoái, Tư Thần không hề gọi điện cho Nhan Nặc, có tin tức gì cũng đều email, hành tung và điện thoại cô không hề tiết lộ cho Nhan Nặc biết.
Sau đó Nhan Nặc tắm nước nóng, mấy hôm nay bận rộn nên rất mệt mỏi, cô cứ nghĩ mình sẽ ngủ nhanh chóng nhưng kết quả nằm trên giường một tiếng đồng hồ mà hai mắt vẫn mở, trong lòng trống trải luôn cảm thấy thiếu gì đó, hóa ra là thiếu vòng tay ấm áp của Tần Phóng.
Bất giác cô đỏ bừng mặt, thầm mắng mình nghĩ ngợi lung tung, nghĩ sao lại bò lên sofa trong phòng khách, ôm gối xem phim truyền hình dài tập chiếu buổi đêm.
Bộ phim này cô đã xem giới thiệu trên mạng, một đôi tình nhân yêu nhau sâu đậm, nhưng vì hiểu lầm mà chia tay, nhiều năm sau hai người gặp lại mới giải thích cho nhau hiểu, nhưng lúc này hai người đều đã có đối tượng kết hôn, sau đó là sự giằng co giữa yêu và hận, cuối cùng chuyện tình cảm phức tạp này khiến những người trong cuộc cảm thấy mệt mỏi, yêu đã mệt, cho dù hai người yêu nhau cũng có tội, không thể ở bên nhau thì chỉ có thể nói do không có duyên phận.
Nhìn nhân vật nữ chính nước mắt nước mũi tèm lem ôm nhân vật nam chính, Nhan Nặc đột nhiên cảm thấy phiền phức, cô liên tục ấn nút chuyển kênh, là chương trình hài tổng hợp đang phát lại, nhưng cô đang nghĩ ngợi mông lung, nội dung chương trình cô hoàn toàn không nắm được. Dường như đã phản tác dụng, cô muốn xem ti vi cho dễ ngủ vậy mà bây giờ cô càng cảm thấy phiền phức và tỉnh táo hơn.
Cô tắt ti vi, chạy tới bàn trang điểm lấy mặt nạ mới mua ra đắp, đây là mặt nạ cô mua lúc đi shopping cuối tuần với Tần Phóng, lúc đó anh còn cười cô: “Mặt em trắng như thế này rồi, còn cần cái này sao? Anh không muốn nửa đêm nhìn thấy ma nữ bay đi bay lại đâu.” Nghĩ tới nụ cười của Tần Phóng, trong lòng cô cảm thấy vui hơn rất nhiều, mặt nạ mùi hoa oải hương thơm phức khiến cô cảm thấy dễ chịu hẳn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.<