Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/507 lượt.
g kiềm chế được, lại hôn cô: “Đợi anh hết bận rồi chúng ta đính hôn, ông nội đã bước vào giai đoạn trị liệu thứ ba, ông nhỏ nhen lại thích tham gia, chúng ta đợi ông khỏe rồi cùng bàn kế hoạch kết hôn.”
Nhan Nặc chớp mắt ngây thơ, thờ ơ đáp: “Oái, lỗ to rồi, em đâu có nhớ đã đồng ý với anh điều gì, hơn nữa làm gì có ai cầu hôn thế này.”
Tần Phóng bất mãn nói: “Anh không biết, em đừng giở trò, dù sao đã rơi vào tay anh thì là của anh.”
“Anh tưởng anh là Sơn đại vương chắc? Thổ phỉ thế này, ai lấy anh?”
“Nếu anh là Sơn đại vương thì em chính là Áp Trại phu nhân, muốn chạy cũng không chạy được, anh đã đóng dấu rồi đó.”
“Anh lại giở trò lưu manh...”
Mặc dù nói như thế nhưng trong lòng Tần Phóng vẫn sợ Nhan Nặc hối hận, vì vậy sáng sớm hôm sau anh đã làm luôn hai việc, một là đưa Nhan Nặc tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng thể, hai là tìm công ty chuyển nhà ngay lập tức, Nhan Nặc gói ghém đồ đạc vào túi to túi nhỏ rồi tất cả được chở tới nhà anh. Căn phòng ở phố cổ vẫn thuê, đồ đạc cá nhân của Liễu Tư Thần vẫn chưa chuyển đi đâu nên vẫn đợi chủ nhân quay về.
Hai người yêu nhau chính thức bước vào cuộc sống chung.
Tần Phóng thích ngủ tới lúc nào tỉnh thì tỉnh, thường là Nhan Nặc dậy trước, chuẩn bị bữa sáng rồi anh mới lề mề thức dậy, dang hai cánh tay đợi ăn. Có lúc anh lại phá lệ dậy sớm, lẽo đẽo theo Nhan Nặc, cô đánh răng, anh cạo râu, đương nhiên không thể thiếu màn “tranh thủ lợi dụng”. Nhan Nặc thích xem phim thần tượng, đặc biệt là xem phim có các anh chàng đẹp trai thì cô không chớp mắt, lúc này thì Tần đại sư tử sẽ phát huy hết bản năng bá đạo của mình, “kiến nghị hữu nghị” để Nhan Nặc xem tin tức kinh tế cùng mình. Cuối tuần, hai người dắt tay nhau đi siêu thị mua đồ ăn, thỉnh thoảng đi xem phim hoặc lên núi hóng gió, ngắm sao, ai nói một chàng trai khô khan thì không lãng mạn?
Chỉ là tình yêu có lãng mạn đến mấy cuối cùng vẫn phải trở về với hiện tại.
Trong thời gian này, Tần Phóng và Phương Lỗi còn tới văn phòng luật sư để làm thủ tục chuyển nhượng, Văn phòng Tần Phóng sau này sẽ đổi tên thành công ty Thiết kế kiến trúc Phương thị, ban thiết kế cũ không thay đổi gì, hơn nữa Tần Phóng còn đồng ý nếu khách hàng chỉ đích danh anh thiết kế thì anh sẽ tuyển thêm thiết kế bên ngoài, để Phương Lỗi có thời gian thích ứng, điểm này khiến Phương Lỗi vô cùng cảm kích, càng phục sát đất người anh em này.
Mặt khác, Tần Phóng cũng bận túi bụi, vốn có nhiều người lớn tuổi không vừa ý với cách anh vận hành công ty, mà cách anh “thay máu” bộ phận quản lý càng khiến mọi người chấn động, các bước cách mạng của Tần thị rất khó khăn. Tần Phóng rất mạnh mẽ, đã không làm thì thôi, làm thì phải làm tốt nhất, anh hiểu có một số việc khi mềm lòng có thể từ bỏ, vậy thì cả đời chẳng bao giờ có thể làm tốt hơn được. Vì thế những hành động của Tần Phóng khiến giá cổ phiếu công ty lên lên xuống xuống, mà người chèo lái của Tần thị lại chẳng có biểu hiện gì, bên ngoài nhìn vào đều nghĩ, xem ra ông Tần đã âm thầm buông tay không quản nữa.
Thực ra, đây cũng là một kiểu thử thách của ông nội với Tần Phóng, đứa cháu có yêu quý thế nào, có chí hướng bay xa thế nào, nếu bản thân nó không có bản lĩnh thì cũng vô dụng, ông luôn dạy Tần Phóng rằng trong cuộc sống hay công việc đều phải dựa vào bản thân, đừng bao giờ nghĩ sẽ có người tới giúp mình, đương nhiên, nhờ giúp đỡ đúng lúc và thành công thì cũng tốt.
Mọi chuyện dường như đều tiến dần về phía trước theo quỹ đạo đã định sẵn.
Nhưng cuộc sống luôn đầy những bất ngờ khiến người ta không đoán trước được.
Đó mới là cuộc đời.
Lá rụng báo mùa thu, chớp mắt cái đã bước sang thu lạnh, vi vu man mát.
Việc phẫu thuật của ông nội Tần Phóng bước đầu thành công, bác sĩ Smith nói các tế bào ung thư đã bị thuốc khống chế nên tạm thời ngăn chặn được việc lan rộng, ông hơi gầy, nhưng sức khỏe rất tốt, điều này cũng khiến mọi người an tâm hơn, Tần Phóng và Nhan Nặc giải quyết xong mọi việc rồi cùng nhau bay sang Mỹ thăm ông. Ông Tần đã đi đi lại lại vài vòng ở Quỷ môn quan rồi nên mọi việc đều đã nhìn thấu, bắt đầu suy nghĩ tới việc hôn nhân đại sự của cháu trai, theo ý ông đương nhiên là càng nhanh càng tốt. Nhan Nặc và Tần Phóng thì dở khóc dở cười, chuyện hôn nhân đâu phải chuyện trẻ con chơi trò vợ chồng, có phải nói làm là làm được ngay đâu, bàn bạc đi bàn bạc lại cuối cùng mới miễn cưỡng thống nhất, mùa thu đính hôn, mùa đông kết hôn.
Không làm rùm beng, khoa trương, chỉ tiến hành nghi thức đính hôn đơn giản ở nhà thờ. Không lâu sau, Tần Phóng và Nhan Nặc vội vàng trở về nước, chi nhánh công ty trong nước của Tần thị xảy ra chuyện.
Hệ thống dây chuyền sản xuất thực phẩm lớn nhất dưới trướng Tần thị có một sản phẩm đóng hộp có chứa chất độc hại, Tần Phóng lập tức ra lệnh cho công ty ngừng sản xuất, thu hồi ngay các sản phẩm đang lưu hành trên thị trường, rồi giải thích, tiến hành điều tra quá trình xảy ra sự việc, nhưng đợt sóng này chưa yên thì đợt khác đã nổi lên. Chỉ là b