Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Diệp Phong

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1190 lượt.

ến khách sạn hỏi thăm về một đội nam nữ đã ở đấy mấy hôm. Đúng như dự tính của Hải Nguyên, hai người đàn ông đó thở dài bất lực khi nghe được tin từ nhân viên khách sạn nói hai người đã trả phòng và đi khỏi đây từ sáng còn đi đâu thì họ không biết.
Người thanh niên đang ngồi ở bàn gần đó đưa tách cà phê lên uống rồi khẽ mỉm cười. Anh đoán đó có lẽ là trò chơi chốn tìm của mấy cô cậu con nhà giàu, trò này anh chơi không ít lần, khi quyết định dừng chân ở đây không ngờ lại gặp một cô gái thú vị. Anh đưa mấy tấm ảnh mới rửa ra nhìn, cô gái trong hình trẻ trung, xinh xắn có nụ cười mê hồn.
Buổi chiều Hải Nguyên cùng Khánh Đan ngồi trong một quán ăn vặt ở Hội An, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ rồi khẽ nhếch mép lên cười. Giờ này chắc đã có người đến Sơn Trà, chỉ tiếc là anh và cô đã sớm rời khỏi đó. Khi anh chưa muốn về thì chẳng ai có thể tìm được anh cả. Ở bên Mỹ anh cũng không ít lần bỏ nhà đi bụi, với khả năng của bà Ngọc Vân việc tìm thấy anh đang ở đâu không hề khó, nhưng mỗi lần bà tìm đến nơi thì anh đã đi nơi khác. Bản thân anh cũng thấy trò này rất thú vị nhưng cô gái ngồi đối diện anh thì không hề. Cô biết ý đồ của anh sáng nay đã rất tức giận, mặt xị ra nãy giờ, anh nói chuyện cũng không thèm tiếp lời.
“Sau này anh không dám nữa.” Anh nói với giọng điệu năn nỉ cô nhưng cô cũng không hề phản ứng.
“Hôm nay em cứ ở đây chơi thật vui vẻ rồi chúng ta sẽ cùng về nhà, dù sao cũng mất công đến đây rồi.”
“Ngày mai phải về nhà.”
“Được.”
“Anh không được nói dối đâu.”
“Ừ. Tuyệt đối không lừa em. Đêm mai chúng ta sẽ mua vé tàu về. Anh thề!”
Khánh Đan nhìn Hải Nguyên giờ tay lên thề cùng điệu bộ nghiêm túc đến đáng ghét của anh muốn giận cũng không được. Thấy Khánh Đan không giận nữa anh liền giở nụ cười nịnh nọt cô. Cô gái này thời gian qua đã gặp nhiều kinh sợ nên để cô ấy thoải mái vui vẻ một chút.






Chia Tay
Ông Văn Thịnh từ Đã Nẵng trở về trong lòng vừa buồn lại vừa tức giận, biết thằng bé sẽ bất ngờ trước sự thật này nhưng cũng không thể hành động như vậy. Mấy người đang ở trong nhà nói chuyện thì thím Hồng từ bên ngoài chạy vào nhà:
“Ông bà chủ, cô cậu về rồi!”
Thím Hồng vừa nói thì Hải Nguyên và Khánh Đan cũng vào đến nhà.
“Con chào mẹ.”
“Bên nước ngoài chẳng phải tốt hơn ở đây sao?”
“Bên này không tốt sao, có người thân, có bạn bè. Sang nước ngoài rồi em chỉ có một mình. Hơn nữa em mang ơn bố mẹ, em phải ở bên họ.”
“Còn có anh, anh mãi mãi là người thân của em mà.”
Khánh Đan nhìn anh bỗng thấy buồn cười: “Hay là anh muốn về Mỹ rồi?”
Hải Nguyên nhìn cô rồi vòng tay ôm lấy cô: “Anh muốn ở bên em.”
“Anh đang nghĩ gì vậy? Có phải có chuyện gì không?” Khánh Đan thấy anh lạ liền quay lại hỏi. Hải Nguyên khẽ mỉm cười.
“Hay chúng mình kết hôn đi!”
Khánh Đan nghe anh nói vậy ngây ra một lúc rồi bật cười, một tay đặt lên trán mình, tay kia đặt lên trán anh:
“Anh có phải ốm rồi không?” Cô thấy trán anh vẫn bình thường. “Ủa, không phải mà.”
Hải Nguyên thấy khó chịu liền kéo tay cô xuống: “Anh không nói đùa!”
“Haha… chúng ta còn chưa đủ tuổi kết hôn mà.” Khánh Đan cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên liền cúi đầu xuống.
Nụ cười vô tư của Khánh Đan khiến Hải Nguyên đau lòng. Khánh Đan chưa bao giờ có ý định sẽ đi nước ngoài cả, cô muốn cả đời sẽ ở đây, vì đây là nơi cô sinh ra và lớn lên, nơi đây có bố mẹ, có bạn bè, có những kỉ niệm đẹp. Còn anh, nơi thuộc về anh hình như là nước Mỹ, nơi đó có mẹ anh, người phụ nữ đã hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình để nuôi lớn anh, yêu thương anh. Bây giờ bà muốn anh trở về bên cạnh bà, anh có thể không nghe theo ư? Những lời nói của bà cứ ngày ngày ám ảnh trong đầu anh. Anh phải làm sao để thuyết phục Khánh Đan đi theo anh? Cô đi theo anh đến một nơi xa lạ như vậy liệu có vui vẻ không?
“Có phải sảy ra chuyện gì không anh?” Thấy Hải Nguyên im lặng Khánh Đan lo lắng hỏi.
“Làm gì có chuyện gì được. Em lại nghĩ lung tung.” Hải Nguyên gượng cười nhìn cô.
“Không đúng!” Khánh Đan nhìn anh nghi ngờ.
“Haizz… Anh chỉ là sợ sẽ vô tình lạc mất em thôi.” Hải Nguyên nói rồi lại nghiêm túc nhìn cô. “Khánh Đan hứa với anh dù có chuyện gì cũng phải tin tưởng anh, anh đi đâu nhất định em cũng phải ở bên anh, đừng khiến anh cảm thấy mình sẽ mất em!”
Khánh Đan nhìn Hải Nguyên khẽ thở dài:
“Phù, em tưởng chuyện gì…”
“Hứa với anh đi!”
Thấy Hải Nguyên nghiêm túc như vậy trong lòng Khánh Đan bỗng dưng cảm thấy ngọt ngào. “Em hứa với anh, mãi mãi không rời xa anh. Anh đi đâu em cũng theo anh.” Khánh Đan mỉm cười rồi ôm lấy anh. “Ngốc ạ.” Hải Nguyên cũng vòng tay ôm chặt lấy cô. Nhất định cô sẽ theo anh, sẽ không trách anh, sang Mỹ rồi anh sẽ bảo vệ cô, cho cô một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc nhất.
Trong bữa cơm tối Khánh Đan nghe bà Ngọc Lan và ông Văn Thịnh nói về chuyện cô và Hải Nguyên đi du học bên Mỹ cô mới tin lời cô giáo và mọi người nói đều là sự thật. Tất cả mọi người đều biết, chỉ mình cô là không biết gì. Mọi người nói chu


Old school Swatch Watches