Tác giả: Diệp Phong
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1197 lượt.
a đã bị bác bỏ cho dù lợi nhuận và tính khả thi của nó rất cao. Dự án này được thông qua thì cố gắng của anh bao lâu nay sẽ không lãng phí rồi.
(Việt Nam)
Buổi tối Khánh Đan đi bộ từ trong khách sạn đi ra khu phố cổ ở Hội An, nhìn những chiếc đèn lồng treo trên cao sáng lung linh bất giác nhớ đến mùa hè năm đó, cô và Hải Nguyên từng đến đây. Năm đó cô và anh may mắn đến đúng ngày rằm nên rất đông người qua lại, rất nào nhiệt. Còn bây giờ lại yên tĩnh vô cùng, ngay cả tiếng bước chân cũng có thể nghe thấy, thỉnh thoảng xung quanh lại có tiếng cười vui vẻ cô quay lại nhìn thấy một đôi nam nữ đang cười đùa thật giống với năm đó, chỉ tiếc là họ đã không còn bên nhau nữa. “Hải Nguyên, em thực sự rất nhớ anh.”
“Khánh Đan!” Hải Minh đi theo cô một lúc nhưng vẫn im lặng.
Khánh Đan quay lại nhìn anh mỉm cười: “Em muốn về nhà.”
Vậy là đêm hôm đó Hải Minh thu dọn đồ đạc đưa Khánh Đan trở về Hà Nội. Nhìn người con gái đang ngủ say, trong lòng anh đau đớn. Anh đoán năm đó Hải Nguyên và Khánh Đan đi khỏi Đã Nẵng có lẽ là đến Hội An. Vậy nên mới khiến cô thất thần, anh đi theo cô từ khách sạn mà cô không hề hay biết. Ba năm rồi, anh âm thầm bên cô nhưng cô vẫn không hề động lòng.
“Em thật sự muốn đi du học à?” Hải Minh hỏi cô. Hôm nay anh nhận được tin này trong lòng cũng không tin lắm, cô từng nói sẽ không rời khỏi Việt Nam vậy mà bây giờ lại quyết định đi, nơi đến còn là nước Mỹ.
“Là vì…”
“Hải Minh, em nghĩ đây là một cơ hội tốt để em có thể bồi dưỡng thêm kĩ năng múa của mình. Em thực sự chỉ mong mình có thể trở thành một vũ công giỏi.” Trong lòng cô cũng hiểu anh muốn nói gì nhưng lại không muốn anh nói ra bởi chính bản thân cô cũng đang nghi ngờ liệu có phải vì cô muốn gặp người đó?
“Ừ, em sẽ trở về chứ?”
“Vâng.”
“Anh sẽ giúp em chuẩn bị làm thủ tục.” Hải Minh nói rồi đi ra khỏi phòng, lúc này trong lòng anh tràn ngập sự thất vọng và đau khổ. “Khánh Đan, trong tim em không hề có anh!”
Khánh Đan đến sân bay làm thủ tục xuất cảnh, cô không cho ai đưa cô cả, cô thật sự không muốn nói lời từ biệt, chỉ sợ từ biệt rồi sẽ không gặp lại. Ba năm trước cô thà rời xa Hải Nguyên chứ không chịu đi Mỹ, vậy mà hôm nay lại quyết định đi nhanh chóng đến mức chính bản thân cô cũng không ngờ. Đứng giữa sân bay rộng lớn, sắp phải đến một nơi xa lạ có lẽ giờ cô đã hiểu được cảm giác của Hải Nguyên ngày hôm đó. Là trống rỗng.
“Anh sẽ đợi em!” Hải Minh nói.
“Vâng.”
“Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”
Khánh Đan nhìn anh mỉm cười rồi ôm anh một cái thật lâu.”Cảm ơn anh vì đã luôn tốt với em như vậy!”
“Ngốc, đến nơi nhớ gọi điện về, rảnh anh sẽ sang thăm em. Đi đi!” Hải Minh nói rồi buông tay ra. Khánh Đan đi dần về phía sảnh chờ, cô quay lại nhìn anh một cái rồi đi thẳng vào trong. Khi cô khuất trong đám người rồi Hải Minh vẫn đứng ngây tại chỗ, anh chỉ mong mình có thể chạy đến nói với cô là anh không muốn cô đi, không muốn chút nào nhưng lại không thể, anh có cảm giác như lần này để cô đi anh sẽ mất cô mãi mãi.
Gặp Lại
Sau chuyến bay dài Khánh Đan bước ra khỏi sân bay thấy thoải mái vô cùng, trời mùa thu nên khá mát mẻ, cô hít một hơi thật dài để cảm nhận không khí ở đây.
“Cô ơi, cô làm rơi cái này.” Một người thanh niên mặc áo sơ mi cùng quần âu tiến lại gần cô. Khánh Đan vừa nhìn đã nhận ra đó là chiếc cặp tóc Hải Nguyên tặng cô ba năm trước:
“Ôi cảm ơn anh!”
“Không có gì!”
Anh ta liền lấy trong cặp một tấm ảnh. Tấm ảnh chụp một chàng trai đang nhìn cô gái ánh mắt rất dịu dàng, còn cô gái kia đang cười rất hạnh phúc, không gian, bầu trời, nước biển tạo nên một bức ảnh tuyệt đẹp. Khánh Đan ngây ra nhìn tấm ảnh, mắt hơi đỏ lên vì xúc động, cô không nghĩ cô và anh lại có tấm ảnh đẹp như vậy.
“Xin lỗi, có thể cho tôi bức ảnh này không?”
Người con trai kia nhìn cô gái đứng trước mặt mình đang có vẻ rất xúc động.
“Được thôi, có điều cô có thể cho tôi biết tên cô không?”
Nghe anh nói Khánh Đan thoáng ngây người ra rồi bật cười: “Xin lỗi, tôi tên là Khánh Đan, rất vui được quen anh.”
“Tôi tên là Nam Phong, rất vui được quen cô, đây là danh thiếp của tôi.” Anh ta nói rồi đưa cho cô một tấm danh thiếp bên trên có ghi Nguyễn Nam Phong Giám đốc…. Nói rồi anh ta đưa tay ra Khánh Đan cũng đưa tay bắt tay anh rồi mỉm cười.
“Khánh Đan cho tôi xin mail, tôi sẽ gửi mấy tấm ảnh còn lại trong máy cho em.”
“Vậy cảm ơn anh.” Khánh Đan khẽ mỉm cười. Cô với anh đi chơi nhiều nhưng chưa bao giờ chụp lại ảnh kỉ niệm, không ngờ bây giờ lại có mấy tấm ảnh đẹp như vậy, đây đúng là một món quà bất ngờ. Nhưng nghĩ vậy rồi cô lại thấy bản thân mình buồn cười, cô với anh chẳng phải đã chia tay rồi sao? Nam Phong nhìn cô gái kia mỉm cười, anh nghĩ nụ cười này mới là thứ thuộc về cô chứ không phải những giọt nước mắt kia. Anh mất bao nhiêu công tìm kiếm cô nhưng không thấy bây giờ lại vô tình gặp trên một chuyến bay, cơ hội này nhất định anh phải nắm giữ.
“Khánh Đan!” Khánh Đan nghe có tiếng gọi mình liền quay l