Tác giả: Diệp Phong
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1198 lượt.
ới thất vọng quay lại:
“Con đi đây.”
“Con nhớ giữ gìn sức khỏe, chăm sóc mẹ con, mẹ con từ trước đến nay vẫn hay bị hen suyễn.”
“Vâng.”
Ông Văn Thịnh khẽ mỉm cười nhìn Hải Nguyên đi dần vào trong sảnh chờ.
“Hải Nguyên, Hải Nguyên anh ở đâu?”
Hải Nguyên nghe đâu đó như tiếng gọi của Khánh Đan liền quay lại nhìn xung quanh nhưng lại thất vọng mà quay đi.
“Anh ơi, có vào không vậy?” Tiếp viên hàng không thấy anh chần chừ không vào liền nhắc nhở. Hải Nguyên không đáp mà đi thẳng vào trong, tai còn nghe tiếng thở dài từ nhân viên kia. Những cảnh lưu luyến như vậy cô gặp nhiều rồi nhưng dáng điệu cô đơn đến đáng thương kia cô mới nhìn thấy lần đầu.
“Hải Nguyên, anh ở đâu?” Khánh Đan chạy khắp sân bay nhưng cũng không thấy Hải Nguyên đâu, những giọt nước mắt đã không kìm được mà tuôn như mưa.
“Anh ơi cho hỏi chuyến bay đi Mỹ số…”
“Chuyến bay đó vừa mới cất cánh thưa cô.” Anh ta vừa nói xong đã thấy cô gái đứng trước mặt mình ngồi gục xuống sàn nhà nước mắt không ngừng rơi.
“Cô ơi, cô không sao chứ?” Anh ta lo sợ chạy đến đỡ cô lên. Lẫn trong tiếng ồn ào của sân bay là tiếng khóc thương tâm của một người con gái trẻ, ai đi qua cũng chỉ biết thở dài. Người thanh niên kia ngồi đó cũng cảm thấy xót xa. Anh cứ ngồi im nhìn cô khóc rồi đưa khăn tay cho cô. Rất lâu sau đó cô gái mới ngừng khóc, khẽ lên tiếng cảm ơn nhân viên nam kia rồi lẫn trong dòng người mà biết mất. Người con trai kia nhìn theo bóng dáng cô rồi lấy trong túi tấm ảnh anh vẫn luôn giữ cẩn thận. “Là cô ấy. Không ngờ anh lại có duyên gặp cô ở đây, càng bất ngờ hơn là trong hoàn cảnh như thế này. Nụ cười hôm đó của cô hôm nay đã thay bằng tiếng khóc và ánh mắt vô hồn”
Cuộc Sống Bình Lặng
Từ khi Hải Nguyên đi khỏi, cuộc sống của Khánh Đan chỉ có thể hình dung bằng hai từ “bình lặng”. Sự bình lặng đến xót xa. Ngày Hải Nguyên đi Mỹ Khánh Đan đã trở về nhà rất khuya, lặng lẽ trở về phòng thu dọn đồ đạc liên quan đến Hải Nguyên cất thật sâu vào trong tủ. Không ai nhìn thấy cô khóc, cũng không bao giờ nhắc đến cái tên Hải Nguyên. Mọi người thấy vậy càng lo lắng hơn, nhưng có khuyên cô cũng chỉ nói không sao.
Thời gian cứ thế mà trôi đi. Thu qua, đông tới. Từng cơn gió lạnh bắt đầu tràn về, những chiếc lá cuối cùng cũng rụng xuống, cô khẽ thở dài. Hải Nguyên rời xa đã sáu tháng rồi. Anh bên đó sống có tốt không? Cô ở đây mỗi ngày đều nghĩ tới anh ngay cả trong giấc mơ, nhưng mỗi khi tỉnh dậy chỉ có trái tim trống rỗng. Mấy tháng qua cô âm thầm tìm hiểu về vụ án của bố mẹ cô nhưng tất cả đều vô ích. Cô chỉ biết rõ một chút về bố mẹ, họ cũng có công ty khá lớn nhưng sau này tai nạn mất tài sản thuộc về ai thì cô không rõ. Cố gắng tìm hiểu thêm nhưng có nhìn thế nào đó cũng chỉ là một tai nạn thông thường không có điều gì bất thường nhưng cô không tin. Kí ức về ngày hôm đó dù cô cố quên đi thì nó vẫn xuất hiện trong cơn ác mộng hàng đêm.
“Chạy, chạy đi con, mau lên!” Người phụ nữ trong xe ô tô cố gắng lôi đứa bé trong xe ra và đẩy nó tránh ra khỏi chiếc xe ô tô đang dần bén lửa. Gã đàn ông lái xe tải đã đuổi theo cô bé khiến cô ngã xuống sườn núi rồi bỏ đi khi nghe thấy người dân đang hô hoán. Trên báo năm đó cũng viết nhiều ngày sau gã lái xe đâm chết người ra đầu thú. Vụ án kết thúc. Nếu chỉ là một tai nạn hắn ta có đuổi theo rồi đẩy cô xuống sườn núi không? Đây rõ ràng là một vụ giết người. Nhưng ngoài tờ báo đấy ra cô không còn tìm được bất cứ thông tin nào nữa. Mục đích cô ở lại Việt Nam đi vào ngõ cụt không lối ra. Có một thứ cảm giác len lói trong tim cô, liệu nó có phải là hối hận?
“Trời lạnh như vậy em đứng ngoài làm gì?” Hải Minh lên tiếng rồi khoác chiếc áo vest cho Khánh Đan, cô giật mình quay lại nhìn anh. Nụ cười anh vẫn dịu dàng như ngày xưa dường như không hề thay đổi.
“Anh không nhất thiết phải nghiêm túc vậy đâu, dù sao đây cũng là công ty của anh.”
Hải Nguyên nghe vậy im lặng không nói gì. Hải Nguyên vào công ty làm việc đã gần hai năm nay nhưng anh không được các nhân viên coi trọng, cái họ nhìn vào anh chỉ là con trai chủ bà chủ tịch hội đồng quản trị chứ không phải năng lực của anh, dù anh đã cố gắng rất nhiều. Trước đây khi chưa đi làm, anh nghĩ công việc cũng rất đơn giản, nhưng giờ đi làm rồi mới biết mọi thứ không hề đơn giản như anh tưởng, anh đã mắc không ít sai lầm khiến mẹ anh phải đứng ra giúp anh sửa chữa sai lầm.
Linda thấy Hải Nguyên không ăn liền hỏi:
“Anh đang nghĩ gì thế?” ra mặt giúp đỡ nhưng giờ thì không thể. Anh nhất định phải chứng minh khả năng của mình cho mọi người thấy anh hoàn toàn xứng đáng với chức vụ giám đốc này chứ không phải là con trai của đổng sự trưởng. Cô gái đang ngồi ăn vui vẻ đây cũng được mẹ anh mời từ Pháp sang đây giúp đỡ anh, làm trợ lý của anh. Từ đó đến nay đã gần một năm.
“Ừ, anh đang nghĩ đến dự án sáng nay.”
“Ồ, giờ ăn mà anh vẫn lo công việc cơ à. Ăn đi, chiều còn họp.” Linda nói rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Còn anh, anh nuốt sao trôi được, dự án anh mới đưa r