Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
gì? Giống như ông.. Có thể sống đến ngày mai, còn phải xem vận may của ông thế nào!”
Nói xong, Giang Thế Quân vỗ nhẹ lên vai Từ Tấn Phu, dường như muốn nói: “Chủ tịch Từ, ông nên giữ gìn sức khỏe thì hơn…”
Giang Thế Quân vẫn giữ nụ cười trên môi, đứng dậy chỉnh lại cổ áo. “Thật ngại quá, tôi còn phải tiếp khách ở phòng bên cạnh, không thể ở đây hầu chuyện Chủ tịch Từ!” Nói xong, ông ta không quay đầu, đi thẳng ra ngoài. Bước chân tuyệt tình của ông ta giẫm nát viên thuốc cứu mạng.
Cà chua ngọt, gà xào cung bảo, rau xanh xào dầu, hai đĩa salad. Sau khi thức ăn được bày lên bàn, Viêm Lương ngẩng đầu nhìn đại đầu bếp nhà mình, cô giơ tay đón bát cơm anh xới rồi cắm cúi ăn.
Tưởng Úc Nam lặng lẽ ngồi bên cạnh như muốn đợi cô phát biểu ý kiến về tay nghề nấu nướng của anh, nhưng có lẽ Viêm Lương thật sự đói bụng, cô không ngẩng đầu lên dù chỉ một lần,
Tưởng Úc Nam hết nói nổi, đành chủ động hỏi: “Mùi vị thế nào?”
Lúc này, Viêm Lương mới tạm thời buông bát, giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi, bàn tay còn lại gắp một miếng cá bỏ vào miệng, nhưng cô đột nhiên khựng lại…
Tưởng Úc Nam chuẩn bị cầm đũa, nghe tiếng hít thở mạnh, anh ngẩng đầu liền thấy cô đang ôm ngực, sắc mặt nhợt nhạt.
“Em sao thế?”
“Không hiểu sao tim em bỗng nhói một cái.”
“Đã thấy đỡ chưa?”
Viêm Lương cau mày, ấn bàn tay lên ngực. Cảm thấy không có hiện tượng bất thường, mới ngẩng đầu lên gật đầu với Tưởng Úc Nam.
Sau khi ăn uống no nê, Viêm Lương ngồi trên sofa xem ti vi. Tưởng Úc Nam dọn dẹp bàn ăn rồi ngồi xuống cạnh cô.
Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi kết hôn, hai người thư thả ở bên nhau mà không bị công việc làm phiền, không có phóng viên quấy nhiễu. Hai người đương nhiên không quen với sự nhãn rỗi hiếm có này. Tưởng Úc Nam ôm Viêm Lương, chăm chú xem ti vi mà không lên tiếng. Viêm Lương hơi mất tập trung, nhìn đồng hồ treo tường, vẫn chưa đến chín giờ tối, cô ngoảnh đầu hỏi Tưởng Úc Nam: “Tối nay anh có kế hoạch gì không?”
“Thì xem ti vi, sau đó đi ngủ. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày rất bận rộn.” Tưởng Úc Nam vừa nói vừa chuyển kênh truyền hình. Họ quả nhiên là những người tẻ nhạt, không thạo mấy trò yêu đương. Viêm Lương không hứng thú với mấy chương trình truyền hình vô vị, trong đầu cô bắt đầu liệt kê những việc người yêu nhau thường làm. Cô phát hiện, họ không giống một đôi tình nhân bình thường.
“Hình như chúng ta chưa từng đi xem phim cùng nhau.”
Tưởng Úc Nam chuyển sang kênh tin tức, tùy tiện trả lời: “Ờ!”
“Chúng ta chưa từng cùng nhau đi du lịch bao giờ.”
“New York.”
Câu trả lời của anh bị Viêm Lương phủ nhận ngay: “ Đi công tác không tính.”
“Ừ thì không tính.”
Viêm Lương lại nói: “Chúng ta chưa gặp gỡ phụ huynh của hai bên, cũng chưa tổ chức đám cưới.”
“Anh gặp phụ huynh của em rồi!” Tưởng Úc Nam lập tức phản bác.
Dường như Viêm Lương không nghe thấy câu nói của anh, cô lẩm bẩm: “Không biết đến bao giờ mới hết bận để có thể hưởng một chuyến tuần trăng mật thực sự!”
Tưởng Úc Nam vẫn dán mắt vào màn hình ti vi, có vẻ không lắng nghe Viêm Lương nói chuyện. Mấy phút sau, anh đột nhiên tắt ti vi. Viêm Lương vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn anh bắng ánh mắt dò hỏi. Tưởng Úc Nam lên tiếng: “Chúng ta giải quyết vấn đề xem phim trước!”
Tưởng Úc Nam đứng dậy, anh giơ tay định kéo Viêm Lương đứng lên theo. Viêm Lương không muốn nhúc nhích, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài trời tối đen, chẳng nhìn thấy thứ gì, cô lắc đầu: “Bên ngoài lạnh lắm, em không muốn ra ngoài chút nào!”
“Vậy chúng ta xem ở nhà!”
Viêm Lương bị Tưởng Úc Nam lôi xềnh xệch, cô vội vàng xỏ đôi dép lê, đi theo anh tới phòng chiếu phim hai người chưa từng sử dụng. Tưởng Úc Nam nói: “ Một người bạn tặng anh mấy đĩa phim nhựa nhưng anh chưa xem bao giờ.”
Phòng chiếu phim được thiết kế như một rạp chiếu bóng mini, chỉ có điều, khi đối diện với máy chiếu phim, Tưởng Úc Nam tỏ ra không mấy thành thạo. Anh đặt đĩa phim nhựa vào máy theo sách hướng dẫn, Viêm Lương đi lấy chai rượu vang và hai chiếc ly. Lúc cô quay lại phòng chiếu phim, Tưởng Úc Nam đang chạy thử máy chiếu.
“Nhanh như vậy à?” Viêm Lương còn tưởng cô sẽ một lần được chứng kiến Tưởng Úc Nam lúng ta lúng túng.
Mặc dù không đến nỗi bó tay, Tưởng Úc Nam vẫn nhún vai bất lực. “Phiền phức quá, chúng ta tới rạp chiếu phim xem cho rồi!”
Viêm Lương vừa rót rượu vừa phản bác: “Ở nhà mới có không khí!” Xem ra cô rất thích thú với thiết kế phòng chiếu mini này.
Tưởng Úc Nam chọn đại một đĩa nhựa, bỏ vào máy mà không để ý là phim gì, cho đến khi hàng chữ giới thiệu xuất hiện trên màn hình.
Đây là một tác phẩm điện ảnh rất nổi tiếng của Ý, nói về tình yêu của người cha.
Bộ phim kể câu chuyện hai cha con người Do Thái bị nhốt vào trại tập trung Nazi. Người cha không nỡ chứng kiến cậu con trai năm tuổi của anh ta hốt hoảng, sợ hãi nên đã dùng trí tưởng tượng phong phú của mình, nói dối con trai rằng họ đang chơi một trò chơi, cần phải tuân theo các quy tắc của trại tập trung mới có thể giành được chiến thắng cuối cùng[3'>.
[3'> B