Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
ộ phim này có tên là Cuộc sống tươi đẹp (Life is beautiful), tác phẩm điện ảnh kinh điển của Ý năm 1998. Phim đoạt ba giải Oscar và năm mươi hai giải thưởng khác.
Một bộ phim vô cùng cảm động.
Viêm Lương sụt sùi xúc động, nhất là khi chứng kiến một người cha nhỏ bé nhưng vĩ đại đã làm tất cả vì cậu con trai của mình. Chìm đắm trong không khí của bộ phim, Viêm Lương không kìm được, quay sang hỏi Tưởng Úc Nam: “Bố anh là người thế nào?”
Tưởng Úc Nam đang chăm chú xem phim. Viêm Lương không rõ anh đang suy nghĩ câu hỏi của cô hay xem phim quá nhập tâm, chỉ biết anh không có phản ứng. Đợi một lúc lâu không thấy Tưởng Úc Nam trả lời, Viêm Lương không thể kiềm chế, hỏi lại lần nữa.
Đúng lúc đó, Tưởng Úc Nam đột nhiên đứng dậy: “Chai rượu này mùi vị làm sao ấy, để anh đi lấy chai khác. Em muốn uống loại nào?”
Viêm Lương không ngờ anh lại hỏi vậy. Cô cầm ly rượu uống một ngụm, không phát hiện mùi vị khác lạ nào, nhưng cô còn chưa mở miệng, Tưởng Úc Nam đã hỏi tiếp: “Laroque?”
Nói xong, Tưởng Úc Nam liền đi qua trước mặt Viêm Lương. Thấy anh đã mở cửa phòng chiếu phim, Viêm Lương đành lên tiếng: “Được ạ!”
Bộ phim đang chiếu đến cảnh hấp dẫn, Viêm Lương một mình ngồi trên ghế tựa khá lớn, nghe tiếng Ý từ đĩa phim gốc. Nhiều năm trước, cô đã từng xem bộ phim này. Bây giờ xem lại, cô càng xúc động hơn.
Tưởng Úc Nam quay lại phòng chiếu phim từ lúc nào mà Viêm Lương không hề hay biết. Đến tận khi anh lên tiếng gọi cô: “Viêm Lương!”
Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam đang đứng bên cánh cửa mở hé. Sau lưng anh là căn phòng sáng trưng, trước mặt anh là khoảng tối. Tưởng Úc Nam đứng giữa ranh giới sáng và tối, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: “Có điện thoại tìm em!”
Viêm Lương ra phòng khách nhận điện thoại.
“Nhị tiểu thư…” là tiếng dì Lương.
“Dì..” Mới chỉ thốt ra một từ, Viêm Lương đã không thể nói tiếp, bởi đầu máy bên kia, dì Lương đột nhiên nấc nghẹn.
Viêm Lương ngây người một lúc mới định thần, cô cất giọng khẩn trương: “Sao thế dì?”
Dì Lương nhất thời không trả lời. Viêm Lương im lặng chờ đợi. Ngay sau đó, có người giật điện thoại của dì Lương. Viêm Lương liền nghe thấy giọng nói của bà Viêm: “Bố cô…”
Có thứ gì đó ập đến, che lấp lỗ tai của Viêm Lương. Cô đứng bất động, ngón tay cầm ống nghe cứng đờ, dường như không nghe được câu nào.
Đến khi một bàn tay cầm lấy ống nghe điện thoại từ tay Viêm Lương, cô mới định thần. Bàn tay anh ấm áp đến mức Viêm Lương có thể ý thức tay cô lạnh lẽo biết bao.
Nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam có chút lo lắng: “Em sao thế?”
Viêm Lương hé miệng nhưng không thốt nên lời. Tưởng Úc Nam chỉ còn cách đưa ống nghe điện thoại lên tai. “A lô!”
Tiếng “a lô” của anh như một con dao sắc nhọn đâm mạnh vào thần trí cô, khiến cô hoàn hồn ngay tức khắc. Lúc này cô mới nhớ mấy từ cô vừa nghe được: bệnh viên, bệnh viện… Đầu óc trống rỗng, cô vội vàng cầm chìa khóa ô tô, ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà.
Viêm Lương lái xe như bay đến bệnh viện mẹ cô vừa nói. Tất cả mọi người đang đứng ngoài phòng bệnh, nghe tiếng bước chân dồn dập, mọi người đều quay ra nhìn.
Viêm Lương xuất hiện với bộ dạng bơ phờ, trán lấm tấm mồ hôi. Cô vẫn mặc bộ đồ ở nhà, chân đi dép lê. Trong đám người có dì Lương, chú Châu, Châu Trình, mẹ con Từ Tử Thanh… Viêm Lương đáp lại ánh mắt của họ. Cô đột nhiên cảm thấy tất cả sự oán hận ở trong lòng đều lắng xuống.
Những người đứng ngoài phòng bệnh không ai lên tiếng.
Viêm Lương im lặng, lắng nghe tiếng trái tim đang dần trở lại bình thường.
Một lúc sau, bà Viêm từ phòng bệnh đi ra.
Là người rất biết cách gìn giữ nhan sắc, nhưng chỉ sau một đêm, mẹ cô đã bạc nửa đầu. Viêm Lương không chắc chắn đây chỉ là ảo giác của cô hay sự thật. Cô đi đến bên mẹ, nghe bà nói với dì Lương. “Chuẩn bị tang lễ đi!”
Ngữ khí của bà Viêm nhàn nhạt, không chút nghẹn ngào. Dì Lương vâng dạ gật đầu. Bà Viêm lại quay sang nhìn Viêm Lương. “Cô và Từ Tử Thanh vào trong đó, nhìn mặt bố cô lần cuối.”
Viêm Lương và Từ Tử Thanh cùng đi vào phòng bệnh. Có lẽ đây là lần duy nhất trong đời, hai cô gái ở cạnh nhau mà không có thái độ chống đối, không có những lời mỉa mai, cay độc. Nếu có thì chỉ là không khí trầm lặng, u ám.
Nhìn thấy người nằm trên giường được phủ tấm vải trắng, Viêm Lương thẫn thờ ở cửa phòng, cô không có dũng khí tiến lại gần. Trong khi đó, Từ Tử Thanh đi nhanh đến bên giường bệnh, hai chân cô ta mềm nhũn, quỳ xuống sàn nhà.
Từ Tử Thanh gục đầu xuống giường, đôi mắt vô hồn. Trông cô ta có vẻ đau thương đến cực điểm, nhưng không thể phát ra tiếng khóc.
Một lúc lâu sau, Viêm Lương mới đi tiến lại gần giường bệnh.
Từ Tử Thanh ngẩng đầu nhìn cô. Viêm Lương không biết nên làm gì, cô chỉ có thể cúi xuống, đỡ Từ Tử Thanh đứng dậy. Cuối cùng Từ Tử Thanh cũng gắng sức đứng lên, ôm chặt Viêm Lương, bật khóc nức nở.
Viêm Lương đứng bất động ở đó, cảm nhận giọt nước mắt của Từ Tử Thanh chảy vào trong cổ áo cô. Cô đột nhiên mất phương hướng, không biết mình có nên rơi lệ? Cô dựa vào ai để khóc đây?