Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
“Đây được coi là vấn đề riêng tư đúng không? Tôi có thể không trả lời?”
Gương mặt tươi cười của người đàn ông dưới cơn gió nhẹ, bộc lộ một thứ tình cảm mà Viêm Lương không tài nào hiểu nổi.
Trong khi Viêm Lương rời khỏi sân golf với tâm trạng nghi hoặc, cùng lúc đó, Từ Tử Thanh nổi trận lôi đình trong văn phòng của người khác: “Tôi đã trả hết nợ cho các anh rồi, tại sao số cổ phần tôi gán ở chỗ các anh vẫn chưa được giải đông?”
“Việc này…”
Từ Tử Thanh đứng dậy, hết kiên nhẫn để lý luận với đối phương. “Mau gọi Stive Quách đến đây. Từ trước đến nay đều là anh ta giúp tôi giải quyết, anh ta là người hiểu rõ thủ tục nhất.”
Đối phương ngập ngừng đứng dậy. “Cô đợi một lát, tôi sẽ đi mời Quách Tổng đến ngay!”
Thấy đối phương nhanh chóng biến mất sau cánh cửa, Từ Tử Thanh mệt mỏi ngồi xuống ghế. Một lúc sau, cửa văn phòng lại bị đẩy ra. Nghe thấy tiếng động, Từ Tử Thanh lập tức quay đầu. “Stive…”
Cô ta á khẩu ngay tức thì. Bởi người đi vào không phải Stive Quách mà là Giang Thế Quân.
Theo phản xạ, Từ Tử Thanh đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ. “Sao anh lại đến đây?”
Giang Thế Quân mỉm cười nhìn cô ta, chậm rãi đi vào phòng, giơ tay ấn Từ Tử Thanh ngồi xuống ghế, gạt mái tóc lòa xòa che mất đôi mắt hoảng hốt của cô ta. Động tác của Giang Thế Quân rất thân mật, nhưng lại khiến Từ Tử Thanh đờ người.
“Em có muốn nghe tôi kể một câu chuyện không?” Giang Thế Quân cất giọng dịu dàng.
Từ Tử Thanh như bị đóng đinh trên ghế. Cả cơ thể và đầu óc cô ta không thể phản ứng trong phút chốc, chỉ biết nghe Giang Thế Quân nói tiếp: “Có một người phụ nữ rất ngu xuẩn, thời gian trước cứ tưởng mình nắm được tin tức nội bộ, có thể kiếm một khoản tiền lời nhờ đầu tư cổ phiếu. Kết quả thì sao? Cô ta thiệt hại nặng nề, còn phải lạm dụng công quỹ để bù vào. Nhờ sự che giấu của một người đàn ông cả đời làm chó săn cho cô ta, coi như cô ta gặp may, đem số cổ phần cô ta sở hữu của Từ thị đi cầm cố, lấy tiền bù vào công quỹ trước thời hạn cuối cùng.”
“…”
“Tại sao nói người đàn bàn này ngu xuẩn? Là bởi cô ta phạm tội lạm dụng công quỹ, giao dịch nội bộ… mà còn ngây thơ tưởng rằng mình có thể che mắt người khác. Trên thực tế, cô ta sớm đã bị nắm đằng chuôi.”
Từ Tử Thanh như bị siết chặt cổ họng, không thể thốt ra lời. Bờ môi cô ta run rẩy, dù cô ta có cứng rắn đến mấy cũng bị người đàn ông trước mặt đánh cho tan tác. Giang Thế Quân vẫn giữ nụ cười trên môi, nhìn người phụ nữ đáng tuổi con, tuổi cháu ông ta bằng ánh mắt dịu dàng. “Tất nhiên, cô ta còn bị phát hiện làm chuyện này nữa.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Giang Thế Quân lập tức thay đổi, ông ta ném một thứ gì đó xuống bàn, ngay trước mặt Từ Tử Thanh.
Từ Tử Thanh cúi đầu nhìn. Giây phút đó, cô ta tròn mắt, đầy vẻ kinh hãi. Bởi thứ Giang Thế Quân vừa cho cô ta xem là tập ảnh người nào đó đang lén lút cài máy nghe trộm lên xe của ông ta.
So với vẻ mặt chấn động của Từ Tử Thanh, Giang Thế Quân chỉ hơi thay đổi sắc mặt. Cuối cùng, ông ta chau mày, bày ra bộ dạng vô tội khi bị người khác lừa dối. “Em muốn biết sự thật thì có thể đường đường chính chính hỏi tôi. Sao em nghĩ tôi sẽ không cho em biết?”
“Thế Quân, anh hiểu nhầm rồi, em…”
Lời nói dối của Từ Tử Thanh khiến vẻ nguy hiểm tỏa ra từ người Giang Thế Quân càng trở nên rõ ràng, cho dù động tác của ông ta vẫn nho nhã như thường lệ. Giang Thế Quân kéo chiếc ghế ở bên cạnh, cởi cúc áo vest, thong thả ngồi xuống. Sau đó ông ta nói: “Tôi nên bắt đầu từ đâu đây?”
Từ Tử Thanh căng thẳng gặm móng tay, không trả lời. Giang Thế Quân cất tiếng cười khinh miệt: “Chắc em đã điều tra ra, sản phẩm Nhã Nhan chính là lấy tên từ Liêu Nhã Nhan, vợ của Tống Cẩm Bằng, cũng là mẹ của Úc Nam?”
Tưởng… Úc… Nam… Từ Tử Thanh thầm gọi cái tên này. Sống lưng cô ta đổ mồ hôi lạnh nhưng vẫn cố tỏ ra ngây thơ. “Thế Quân, ý… ý anh là gì? Em không hiểu.”
Đến lúc này Từ Tử Thanh vẫn còn làm bộ làm tịch, tâm trạng của Giang Thế Quân dường như bị ảnh hưởng bởi thái độ của cô ta, nụ cười trên môi ông ta lập tức biến mất. “Tuy nhiên, chắc em không biết, Liêu Nhã Nhan…” Giang Thế Quân hít một hơi thật sâu, ngữ khí của ông ta đột nhiên trở nên dịu dàng. Ông ta từ từ tiết lộ quá khứ khiến ông ta đau đớn xen lẫn ngọt ngào: “… là người phụ nữ tôi yêu suốt cuộc đời này.”
Từ Tử Thanh cố nặn ra nụ cười nhưng khóe miệng cô ta không thể nhếch lên.
Không biết vô tình hay hữu ý, Giang Thế Quân nhắc lại một lần lời bày tỏ động trời của ông ta: “Thật vậy, tôi yêu một đời. Năm đó, tôi không thể mang lại hạnh phúc cho Nhã Nhan, tôi cảm thấy Tống Cẩm Bằng mới là người có thể chăm sóc cô ấy cả đời, nên quyết định rút lui. Nhưng không ngờ đổi lại là…” Từ trước đến nay, Từ Tử Thanh luôn nghĩ Giang Thế Quân là người đàn ông không bao giờ biết đến đau thương, nhưng vào giây phút này, ông ta nhắm mắt, cất giọng nghẹn ngào: “… cái chết của cô ấy.”
“Tống Cẩm Bằng là một người chính trực. Nếu không phải vì mục đích cứu người vợ yêu quý, ông ta sẽ không bán công thức của Nhã Nhan cho công ty nước ngoài. Ông ấy vốn có thể kiếm được một khoản đủ