Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341458

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1458 lượt.

trong kẽ hở. Chuyến đi New York năm ngày là kỳ nghỉ cuối cùng của Viêm Lương. Sau khi về nước, cô lại bắt đầu cuộc sống bận rộn.
Rất hiếm khi Viêm Lương ở nhà quá ba ngày. Nhưng dù cô bận đến mức nào, dù cô bay đến thành phố nào, luôn có một người đàn ông mỗi ngày đều nói với cô câu: “Chúc em ngủ ngon!”
“Anh yêu em, yêu đến mức không có lý do, yêu đến mức không có nguyên tắc, thậm chí…” Lời nói của anh hiện rõ bên tai, mỗi câu “chúc em ngủ ngon” của anh đều giống một nhát dao cứa vào trái tim Viêm Lương.
Liệu có phải dùng từng nhát dao xẻo đi vết thương trong trái tim, trái tim cô mới có khả năng chấp nhận người đàn ông khác? Viêm Lương thà chết mệt trên bàn làm việc, chứ không muốn suy nghĩ về chuyện này.
Unique khai trương cửa hàng flagship[2'> đầu tiên. Viêm Lương đang ở tỉnh khác nên không định về tham gia. Cô đã thông báo cho trợ lý, bảo phó giám đốc thay cô cắt băng khai trương. Nhưng hôm đó, Viêm Lương hoàn thành việc ký kết hợp đồng trước thời hạn. Cuối cùng vẫn còn thời gian, cô không kịp thông báo với trợ lý nên tự mua vé máy bay quay về.
[2'> Cửa hàng flagship: Trong lĩnh vực thời trang, flagship có vai trò như một lời tuyên ngôn và thể hiện rõ nhất tính cách thương hiệu. Flagship thường có mặt bằng rộng hơn hẳn các cửa hàng trong cùng hệ thống. Bên cạnh việc bán hàng, vai trò quan trọng hơn của flagship chính là thể hiện sức mạnh, cá tính thương hiệu qua show window, trưng bày sản phẩm, hiệu ứng âm thanh, ánh sáng, kiến trúc nội, ngoại thất…
Khi Viêm Lương đến cửa hàng, người chủ trì đang tuyên bố danh sách khách quý cắt băng khai trương. Phó giám đốc đang chuẩn bị từ phòng nghỉ đi ra liền nhìn thấy Viêm Lương đẩy cửa đi vào. Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. “Viêm Tổng!”
Những người khác đều tỏ ra mừng rỡ, chỉ có trợ lý hơi hoảng hốt nhưng cô ta nhanh chóng mỉm cười. “Chị về đây từ lúc nào vậy?”
Viêm Lương cười cười thay câu trả lời. Sau đó, cô cùng lãnh đạo công ty và người đại diện phát ngôn của sản phẩm xuống tầng dưới. Người đại diện phát ngôn là một ngôi sao hạng A, bên ngoài cửa hàng đầy phóng viên và fan của cô ta, không khí vô cùng náo nhiệt. Người chủ trì tuyên bố cắt băng khai trương, Viêm Lương nhận kéo trong khay của nhân viên phục vụ, cắt một nhát kéo có ý nghĩa lịch sử đối với sự phát triển của Unique.
Đám phóng viên điên cuồng giơ máy ảnh ghi lại hình ảnh này. Viêm Lương phối hợp ngẩng đầu, tươi cười trước ống kính. Trong tiếng “tách tách” không ngừng, Viêm Lương đảo mắt qua đám phóng viên. Ánh đèn flash khiến cô lóa mắt.
Trong một khoảnh khắc, Viêm Lương hồi phục tầm nhìn. Đối diện với biển người ở trước mặt… cô bỗng sững sờ.
Ở một góc nào đó giữa đám đông…
Viêm Lương không ngờ, cô gặp lại Tưởng Úc Nam trong hoàn cảnh này… Nhưng ánh đèn chớp nháy không cho cô thời gian nhìn rõ. Vài giây sau, trước mắt cô lại sáng lóa.
Cuối cùng, việc chụp ảnh cũng kết thúc. Khi đôi mắt đã thích ứng với ánh sáng, Viêm Lương vội vàng quan sát đám đông, nhưng không còn thấy bóng dáng anh.
Viêm Lương đảo mắt qua từng gương mặt xa lạ, trong lòng hơi thất vọng. Lẽ nào vừa rồi chỉ là ảo giác của cô?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau khi thấy Viêm Lương vẫn đứng yên một chỗ. Cuối cùng, người trợ lý tiến lại gần, ghé sát tai cô, nói nhỏ: “Viêm Tổng.”
Lúc này Viêm Lương mới bừng tỉnh, quay người đi vào trong cửa hàng. Nhưng khi bước tới cửa ra vào, Viêm Lương như bị ma xui quỷ khiến, đột nhiên dừng bước. Cô quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông đang tách khỏi đám đông ở phía xa, đi về phía chiếc xe hơi màu đen đỗ bên lề đường.
Người đó mặc sơ mi và quần Âu đơn giản nhưng chiều cao và dáng vẻ của anh rất nổi bật, khiến Viêm Lương chỉ liếc qua cũng nhận ra.
Có người xuống xe, chạy ra đằng sau, mở cửa xe cho anh. Thấy anh sắp lên xe, Viêm Lương không hề nghĩ ngợi, lao ra khỏi cửa hàng, xuyên qua đám phóng viên đang vây quanh, chạy về chiếc xe đó.
“Tưởng Úc Nam!”
Tiếng ồn ào ở ngoài đường nhấn chìm tiếng gọi của Viêm Lương. Tuy nhiên, người đàn ông đó bất động trong giây lát. Nhưng anh nhanh chóng ngồi vào xe, đóng sập cửa. Chiếc xe lập tức chuyển bánh, rời đi.
Đám phóng viên kinh ngạc nhìn Viêm Lương chạy đuổi theo chiếc xe một đoạn mới dừng lại. Cô thẫn thờ đứng bên lễ đường, dõi mắt theo chiếc xe, trông như người mất hồn.
Chiếc ô tô nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ. Gương chiếu hậu bên ngoài xe vẫn còn hình bóng cô quạnh của người phụ nữ. Người tài xế hết nhìn vào gương chiếu hậu lại nhìn Tưởng Úc Nam ngồi ở ghế sau. Anh dù yên lặng ngồi đó, nhưng tài xế dường như thấy anh đang cố kìm nén nỗi đau.
Do dự hồi lâu, cuối cùng người tài xế hỏi một câu thăm dò: “Tưởng tiên sinh, ngài có cần tôi dừng lại?”
Tưởng Úc Nam nhướng mắt, nhìn người tài xế qua gương chiếu hậu, đồng thời quan sát gương mặt ốm yếu, xanh xao của anh. Với bộ dạng này, làm sao anh có thể gặp cô?
Cuối cùng, Tưởng Úc Nam chỉ nở nụ cười nhạt và lắc đầu. Sau đó, anh lại cúi xuống xem tấm thiệp nhỏ trong tay. Đây là tấm thiệp đơn vị tổ chức phát cho người qua đường trước khi di