XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1451 lượt.

Quân, mỉm cười với ông ta.
Không biết Giang Thế Quân đọc được bao nhiêu nỗi đau từ nụ cười đơn giản của anh, lên tiếng an ủi, ngữ khí ôn hòa: “Không sao đâu, sau này cháu giúp chú quản lý Lệ Bạc. Unique của con bé đó định dùng mấy miếng sắt gỉ của Từ thị để xây dựng lại một chiếc mẫu hạm? Nó còn non nớt lắm!”
Tưởng Úc Nam coi như không nghe thấy, hỏi lại ông ta: “Nghe nói chú định đặt trọng tâm về thị trường trong nước? Chắc khó qua “cửa ải” hội đồng quản trị phải không?”
Con cáo già lập tức chau mày. “Không phải cháu lại có ý định tha cho con bé đó như hai năm trước đấy chứ?”
Tưởng Úc Nam nở nụ cười mơ hồ. Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của Giang Thế Quân mà đưa ra phương án giải quyết khiến ông ta hài lòng. “Cháu đã bảo người thảo bản đề án, thuyết phục các cổ đông.”
Giang Thế Quân thở phào nhẹ nhõm, ông ta nói đùa: “Lâu rồi mới thấy bộ dạng không có tính người của cháu khiến chú rất nhớ. Cháu nên như vậy mới đúng, cháu lo không có đàn bà hay sao?”
Ông ta xem đồng hồ, đứng dậy. “Chú có hẹn với La đổng sự sau nửa tiếng nữa, chú đi trước đây! Tối nay, chú sẽ chiêu đãi mấy thành viên hội đồng quản trị, cháu nhớ có mặt. Tới lúc đó chú bảo trợ lý thông báo với cháu địa chỉ quán bar.”
Tưởng Úc Nam mỉm cười, gật đầu. Khi Giang Thế Quân khuất dạng ở phía sau cánh cửa văn phòng, nụ cười trên môi anh cũng hoàn toàn biến mất.
Lúc cần đóng kịch thì đóng kịch, không có người nào thông thạo trò này hơn anh.
Chín giờ tối, trợ lý của Giang Thế Quân gọi điện từ một quán bar nổi tiếng trong thành phố vào điện thoại của thư ký Lý. “Tổng giám đốc Tưởng đâu rồi? Chẳng phải nửa tiếng trước anh nói xe của Tổng giám đốc đang trên đường đến đây hay sao?”
Thư ký Lý lặng lẽ thở dài, cố gắng để giọng nói không có gì khác thường. “Thành thực xin lỗi! Tổng giám đốc bỗng có việc gấp nên không thể đến đó.”
“Sao đột ngột thế?”
Thư ký Lý ứng phó vài câu, cuối cùng cúp điện thoại. Lúc này một cơn gió thổi qua hành lang, thổi tan tấm mặt nạ của thư ký Lý. Anh ta cầm điện thoại, ngồi trên chiếc ghế dài, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Thỉnh thoảng anh ta lại ngẩng đầu, đưa mắt về phía phòng cấp cứu ở phía đối diện.
Cửa phòng cấp cứu đóng chặt, đèn đỏ trên cửa bật sáng…
Bên tai thư ký Lý vẫn văng vẳng câu nói của Tưởng Úc Nam trước khi được đưa vào phòng cấp cứu: “Tôi không nên phát bệnh vào lúc này… Nếu tôi không còn sống khi rời bàn mổ, cậu hãy giao chiếc đĩa quang trong két bảo hiểm của tôi cho cảnh sát… Tôi chỉ có thể làm bấy nhiêu việc… cho cô ấy…”
Ca mổ kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ. Khi Tưởng Úc Nam được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật đã là buổi chiều ngày hôm sau.
Bác sĩ mổ chính là bác sĩ điều trị chính do Tưởng Úc Nam đích thân mời từ nước ngoài. Thư ký Lý vội vàng đi đến hỏi thăm tình hình, bác sĩ mệt đến mức không nói ra lời, chỉ gật đầu với anh ta.
Tưởng Úc Nam được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt. Không lâu sau, bác sĩ điều trị chính cũng đến phòng chăm sóc đặc biệt. Nhìn người đàn ông vẫn hôn mê bất tỉnh, ông ta bất giác cảm thán: “Đáng thương thật đấy, không có người nhà ký tên vào cam kết phẫu thuật của cậu ấy!”
“Chắc Tưởng tiên sinh đã lường trước tình huống phát bệnh đột ngột nên sớm thông báo phía bệnh viện, lúc anh ấy mất đi ý thức, mọi thủ tục liên quan đến ca mổ đều do tôi ký thay.”
“Bệnh nhân đã vượt qua một lần phẫu thuật, còn hai lần nữa. Thượng Đế sẽ phù hộ cho cậu ấy!”
Tỷ lệ thành công của mỗi ca phẫu thuật chỉ có mười phần trăm. Tỷ lệ sống sót sau ba ca phẫu thuật là bao nhiêu? Thư ký Lý lắc đầu, không dám tính tiếp.
Bác sĩ nhanh chóng cáo từ. Thư ký Lý cũng rời khỏi bệnh viện, lái xe của Tưởng Úc Nam về Lệ Bạc. Không ngờ khi anh ta đi thang máy từ tầng hầm lên đến tầng một, tình cờ gặp phải Giang Thế Quân và trợ lý của ông ta cũng đi vào thang máy.
Thư ký Lý cúi đầu chào, thừa dịp né tránh ánh mắt của Giang Thế Quân: “Chào Giang Tổng!”
Giang Thế Quân đảo mắt một lượt, không thấy Tưởng Úc Nam, ông ta hỏi: “Tổng giám đốc của các anh đâu rồi?”
“Tổng giám đốc đi… đi thị sát một nhà máy mới. Tôi về lấy tài liệu cho anh ấy.” Thư ký Lý trả lời lưu loát. Giang Thế Quân gật đầu.
Thang máy nhanh chóng lên đến tầng sáu mươi mốt, thư ký Lý cung kính chào tạm biệt Giang Thế Quân, lập tức đi thẳng đến văn phòng của Tưởng Úc Nam, thuận tay khóa trái cửa.
Két bảo hiểm mà Tưởng Úc Nam nhắc tới trước khi tiến hành ca mổ giấu sau bức tranh sơn dầu treo trong văn phòng. Thư ký Lý nhập mật mã, mở két bảo hiểm, lấy chiếc đĩa.
Vừa cho đĩa vào máy tính, điện thoại của thư ký Lý đổ chuông. Đó là cuộc điện thoại từ New York. Lúc nay, trên màn hình máy tính bắt đầu phát hình ảnh. Đây hình như là một đoạn băng do camera giám sát ghi lại, góc quay là nóc một tòa nhà nào đó.
Đoạn băng không có âm thanh, thư ký Lý vừa xem vừa nghe điện thoại. Đầu kia truyền đến giọng nói một phụ nữ: “Cô ấy có tìm các anh không?”
“Cô muốn nói đến Viêm Lương?” Giọng của thư ký Lý đầy vẻ chế giễu. “Không.”
“Không thể nào!” Đối phương cảm thấy khó tin. “Như tôi đã kể với anh, tại