Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.

ện thoại vừa nói: “Bây giờ tôi gọi điện cho Tổng giám sát dự án và Tổng giám sát sản phẩm. các anh hãy họp bàn, xem nhân viên nào trực thuộc sự quản lý của các anh có khả năng liên quan đến vụ này.”
Mười ngày? Tuy thời gian gấp gáp nhưng dù sao đây cũng là việc khẩn cấp, giám đốc bộ phận Nghiên cứu sản phẩm không nghĩ ngợi nhiều, thấy Viêm Lương cúp điện thoại, anh ta nói ngay: “Tôi sẽ tạm ngừng tiến trình nghiên cứu, đợi khi nào tìm ra nội gián mới tiếp tục…”
“Không!” Viêm Lương phủ quyết ngay. “Trước khi tìm ra nội gián các anh vẫn phải tiến hành công việc bình thường.”
Người giám đốc không hiểu ý Viêm Lương, đành hỏi thẳng: “Ý của cô là?”
“Nếu bây giờ các anh dừng lại. Giang Thế Quân sẽ nhanh chóng nhận được tin. Ông ta hoặc là quyết định ngừng việc sao chép hoặc là đẩy nhanh tiến độ để sản phẩm có mặt trên thị trường trước chúng ta.”
Bắt gặp ý cười ẩn hiện trên khóe miệng Viêm Lương, người giám đốc lập tức tỉnh ngộ. Lúc này, Viêm Lương đã thu lại nụ cười, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng. “Nếu ông ta thích ăn cắp như vậy, tôi sẽ khiến ông ta sao chép sản phẩm có vấn đề.”
Nội gián ẩn náu rất kĩ, sợ bị Giang Thế Quân phát hiện, giám đốc bộ phận Nghiên cứu sản phẩm không dám công khai điều tra, vì vậy mãi vẫn không tìm ra kẻ phản bội. Không thể khoanh tay chờ chết, Viêm Lương quyết định chủ động ra đòn.
Nhờ khoảng thời gian hai năm làm việc ở Lệ Bạc, Viêm Lương biết nội bộ Lệ Bạc cũng tương đối lục đục. Mục tiêu cô nhắm đến là Phó giám sát Chu Thành Chí của trung tâm nghiên cứu sản phẩm Lệ Bạc.
Chu Thành Chí là người trung thực, ông ta không chịu khom lưng uốn gối làm theo triết lý: “Không giở trò gian thì không thể làm giàu” của Giang Thế Quân, vì vậy ông ta không được Giang Thế Quân trọng dụng. Nhưng ông ta là nhân tài thực sự. Giang Thế Quân không dùng ông ta nhưng cũng không cho phép ông ta tới công ty khác.
Trói chặt nhưng không trọng dụng, điều này trở thành nguyên nhân khiến Chu Thành Chí vô cùng bất mãn.
Viêm Lương nhanh chóng điều tra ra mấy nơi Chu Thành Chí thường tới lúc rỗi rãi, đặc biệt là nhà hàng Hồ Sán ở gần tập đoàn Lệ Bạc.
Viêm Lương đưa Châu Trình tới đó ăn cơm mấy lần. Châu Trình không phải kẻ ngốc, nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Viêm Lương không định giấu diếm anh. Nhưng sau khi nghe kế hoạch của cô, Châu Trình tỏ ra phản cảm: “Viêm Lương, em bây giờ… quả là đáng sợ!”
Viêm Lương đã hạ quyết tâm, cô chỉ cười cười.
“Em làm vậy có khác nào Giang Thế Quân?”
Viêm Lương bị anh chọc cười. “Từ Tử Thanh làm bao nhiêu chuyện xấu xa nhưng anh vẫn yêu chị ta đến sống đi chết lại. Bây giờ em chỉ dùng một chút thủ đoạn để đối phó với kẻ thù của em, anh đã cảm thấy thất vọng về em.”
Từ Tử Thanh luôn là tử huyệt của Châu Trình, sắc mặt anh lập tức tái nhợt.
“Nếu anh không tán thành việc em làm, anh không cần đi ăn cơm cùng em, em sẽ không trách anh đâu.” Viêm Lương đã nói đến mức này, lẽ nào anh khoanh tay đứng nhìn, để mặc cô một mình chiến đấu? Châu Trình không làm được điều đó, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp, tiếp tục phối hợp với cô.
Buổi trưa hôm nay, khi Chu Thành Chí đi vào trong nhà hàng, bắt gặp Viêm Lương và Châu Trình ngồi ở vị trí khá nổi bật, ông ta cũng không cảm thấy bất ngờ.
Viêm Lương để ý, Chu Thành Chí do dự trong giây lát rồi đi về phía bàn ăn của cô. Viêm Lương giả bộ ngạc nhiên: “Phó giám sát Chu?”
“Viêm Tổng, lại gặp cô ở đây. Lần này là lần thứ ba phải không?”
“Vậy sao? Mấy lần trước từ bao giờ, tôi chẳng để ý gì cả!”
Chu Thành Chí nở nụ cười mơ hồ.
Viêm Lương vừa phán đoán thâm ý từ vẻ mặt của ông ta vừa lên tiếng: “Đúng rồi, Phó giám sát Chu đừng gọi tôi là Viêm Tổng, tôi không còn làm việc ở Lệ Bạc, chú cứ gọi tôi là Viêm Lương đi!” Bắt gặp nụ cười của cô, vẻ mặt Chu Thành Chí hơi thay đổi.
Sau đó, ông ta ghé sát, nói nhỏ bên tai Viêm Lương: “Viêm tiểu thư, hôm nay tôi không một mình đến đây ăn cơm. Giang Tổng cũng sẽ đến ngay.”
Vẻ mặt Viêm Lương cứng đờ trong giây lát, cô nhìn Chu Thành Chí ở phía đối diện bằng ánh mắt phức tạp.
“Chắc cô không muốn để Giang Tổng biết cô và tôi “tình cờ gặp nhau” nhiều lần như vậy đúng không?” Chu Thành Chí nhắc nhở, lời nói mang hàm ý rõ ràng.
Sau vài lần gặp gỡ, Chu Thành Chí đã biết rõ ý đồ của cô. Bây giờ ông ta nhắc nhở cô, tức là ông ta biểu lộ ý tốt. Viêm Lương ngẫm nghĩ, nhanh chóng đứng dậy, nói với Chu Thành Chí: “Cám ơn chú!”
Không đợi cô lên tiếng, Châu Trình đã biết ý cầm túi xách của cô. Hai người nhanh chóng rời đi. Đến gần cửa nhà hàng, Viêm Lương đột nhiên dừng bước. Châu Trình nghi hoặc nhìn cô, thấy cô đang suy nghĩ điều gì đó. “Sao thế? Em để quên đồ à?”
Viêm Lương nhướng mắt nhìn Châu Trình, ánh mắt rực sáng. “Em muốn đánh cược một lần.” Nói xong, cô liền quay đầu đi vào trong.
Chu Thành Chí vẫn đứng nguyên một chỗ dõi theo Viêm Lương đi rồi quay lại. Ông ta chưa kịp lên tiếng thì đã bị nhét một tấm danh thiếp vào tay.
Viêm Lương nói rất nhanh chóng nhưng rõ ràng từng từ: “Phó giám sát Chu, tôi biết chú có hoài bão của mình, muốn tự


XtGem Forum catalog