XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341441

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.

p. Người trợ lý nhắc nhở: “Viêm Tổng! Viêm Tổng!”, Viêm Lương mới định thần, nhìn mọi người ở xung quanh. Lúc này cô mới nhận ra đã đến lượt cô phát biểu.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Viêm Lương quay về văn phòng. Trên máy tính và bàn làm việc đều là văn bản chờ cô xử lý. Dự án sản phẩm mới của Nhã Nhan bị bỏ xó hai năm bắt đầu khởi động lại, đủ để cô bận rộn một thời gian. Nghĩ đến việc chiều nay phải đi thị sát trung tâm nghiên cứu sản phẩm mới, buổi tối ăn cơm cùng một số nhân vật có liên quan do Lộ Chinh móc nối, Viêm Lương lại thấy đau đầu.
Sau khi cúp điện thoại, cô nở nụ cười áy náy với Lộ Chinh. “Em đang bận nên không thể tiếp đãi anh.”
Lộ Chinh đảo mắt qua bàn làm việc chất đầy tài liệu, không khỏi lo lắng. “Anh nghe thư ký của em nói, mấy ngày nay, lúc nào em cũng đầy tâm sự. Bận rộn kiểu gì em cũng cần chú ý nghỉ ngơi.”
“Còn nữa…” Lộ Chinh từ từ tiến lại gần, đột nhiên cúi thấp người, chạm vào nơi nhạy cảm nhất là chiếc cổ của cô. Viêm Lương lập tức đẩy lùi ghế lại. Hành động đầy cảnh giác của cô khiến ánh mắt Lộ chinh tối sầm nhưng anh nhanh chóng che giấu, nói tiếp. “Sao trên người em có mùi thuốc khử trùng của bệnh viện?”
Viêm Lương không thể nói cho Lộ Chinh biết, thời gian gần đây, tối nào cô cũng tới bệnh viện nhưng chẳng làm gì cả, chỉ ngồi ngoài hành lang hết đêm này đến đêm khác nên chỉ cười cười mà không trả lời. Cô biết anh rất rộng lượng, sẽ không truy vấn.
Bữa cơm tối có mặt cả người dắt mối là Lộ Chinh và giám đốc phòng thị trường của Unique. Là chủ xị, Viêm Lương không tránh khỏi uống đến mức đầu óc quay cuồng.
Những người có mặt trong bữa cơm tối nay đều là đại diện của các đại lý cỡ lớn. Thị trường ở những thành phố cấp hai, ba mà Unique hiện tại chưa thể với tới đều nằm trong tay những người này. Tuy họ đều là bạn bè trong giới làm ăn của tập đoàn Minh Đình nhưng cũng có quan hệ lợi ích với Lệ Bạc. Viêm Lương có việc muốn nhờ người ta nên hôm nay phải đích thân ra mặt, tiếp đãi họ đến nơi đến chốn.
Cuối cùng, cô cũng nghe được câu nói do chính họ nói ra: “Được, không thành vấn đề! Ngày mai tôi sẽ tới công ty cô ký hợp đồng. Có Lộ Tổng ở đây, việc hợp tác giữa chúng ta chỉ cần một câu nói là xong!”
Sau buổi tiệc rượu, Viêm Lương còn bố trí một vài hoạt động khác. Cô cùng mọi người đứng bên ngoài hóng gió đêm, chờ xe tới đón. Tài xế của Viêm Lương nhanh chóng lái xe đến trước cửa nhà hàng. Cô lên xe, đang định nói với tài xế địa chỉ hộp đêm, Lộ Chinh đột nhiên đi đến bên cạnh xe của cô, cúi xuống dặn dò tài xế: “Đưa Viêm Tổng về nhà.”
Viêm Lương ngoảnh đầu nhìn anh.
“Anh đã nói với họ rồi, cho em về nhà trước. Anh sẽ cùng họ đi uống tiếp.” Lộ Chinh gạt sợi tóc lòa xòa trước trán Viêm Lương rồi đóng cửa xe. Như nhớ ra chuyện gì, anh lại cúi người, nói với cô: “Trước khi đi ngủ, em nhớ uống cốc nước mật ong để giải rượu!”
Viêm Lương ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
Tài xế nhanh chóng nổ máy, Viêm Lương gác tay lên khung cửa, gối đầu lên cánh tay. Người tài xế nghĩ cô đã ngủ say, không ngờ cô đột nhiên lên tiếng: “Tới bệnh viện.”
Người tài xế tưởng mình nghe nhầm nhưng khi quay đầu, anh ta nhìn thấy Viêm Lương ngồi thẳng người. Cô nhắc lại: “Đưa tôi tới bệnh viện.” Nói xong, cô hạ cửa kính để ngọn gió đêm thổi vào.
Lúc ô tô đến cổng bệnh viện, Viêm Lương đã phần nào tỉnh rượu. Cô xuống xe, ngước mắt ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Tối nào cô cũng đến đây nên đã thông thuộc đường đi lối lại. Cô nhanh chóng đến phòng chăm sóc đặc biệt, ngồi xuống chiếc ghế dài trên hành lang.
Cho đến tận bây giờ, Viêm Lương vẫn không có dũng khí để đẩy cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt. Chỉ là mỗi tối ngồi ngoài cửa, nhìn các bác sĩ vội vàng cấp cứu cho bệnh nhân, khi trời sáng, cô có thể yên tâm rời bệnh viện, về công ty làm việc.
Viêm Lương căn giờ đến và căn giờ đi rất chuẩn, không lo chạm mặt thư ký Lý.
Tuy nhiên, có một số y tá trực đêm hỏi cô: “Chị là người nhà của bệnh nhân nào?”
Những lúc như vậy, Viêm Lương không trả lời, đứng dậy, đi sang khu vực được phép hút thuốc, làm một điếu thuốc lá. Khi cô quay về, cô y tá đã bỏ đi từ lâu. Hôm nay cũng có y tá đi qua chỗ cô ngồi như thường lệ, có lẽ do người Viêm Lương toàn mùi rượu nên cô y tá nhìn cô bằng ánh mắt hồ nghi. Viêm Lương lập tức đứng dậy, đi hút thuốc.
Khi quay về bên ngoài phòng bệnh, cô chợt nghe cuộc trò chuyện của hai cô y tá đang chờ ca.
“Nghe nói bệnh nhân đó trước kia chữa trị ở bệnh viện tư, lần này anh ta đột nhiên phát bệnh nên mới được đưa tới bệnh viện chúng ta.”
“Thảo nào… Rõ ràng anh ta có cả một đội ngũ y tế, về lý mà nói thì không cần dùng đến máy móc, thiết bị của bệnh viện chúng ta.”
“Em có hỏi chủ nhiệm Lâm, Chủ nhiệm Lâm nói nếu bây giờ chuyển viện, chỉ e tính mạng của anh ta sẽ gặp nguy hiểm. Có lẽ phải đợi đến khi bệnh tình ổn định thì anh ta mới chuyển về bệnh viện tư được.”
“Ừ, cũng không biết liệu anh ta có sống nổi đến ngày bệnh tình ổn định hay không…”
Nghe đến đây, toàn thân Viêm Lương như bị rút hết sức lực. Cô tựa người vào cánh cửa an toàn, từ từ trư