Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.

ừ tận đáy lòng ở thời khắc này hoàn toàn bộc phát.
Con người đen của Giản Chiến Nam nhìn chằm chằm vào Mạc Mạc, muốn nói gì đó nhưng cổ họng không thể nói nên lời, trong hốc mắt có thứ chất lỏng ấm áp mà chua xót ngưng tụ rồi từ từ rơi xuống. Hắn nắm chặt tay, kìm nén sự đau khổ ở trong đáy lòng.
Đúng thế, lời Mạc Mạc nói đều là thật, rất đúng, nhưng ngoài việc làm như thế hắn có thể làm gì khác đây. Hắn có thể khiến Lăng Việt Nhiên sống lại sao, hắn có thể trả lại một cậu nhỏ còn sống cho cô sao, đáp án là không thể, không thể! Chỉ có thể dùng thủ đoạn hèn hạ này mới có thể giữ cô lại….hắn có thể làm gì khác được nữa.
Thứ cô cần hắn không thể cho, thứ hắn cho cô thì cô không cần, trừ khi Lăng Việt Nhiên sống lại, nếu không hai người bọn họ vĩnh viễn chỉ có thể đối ngược nhau, mặc dù là đang ở cùng nhau nhưng tâm hai người lại ở trên hai đường thẳng song song, không bao giờ có thể giao nhau. Hắn đã khiến cô tổn thương quá sâu, dù thế nào cũng không thể tha thứ được. Cô cũng hận hắn rất sâu, không thể yêu hắn được.
Hai người cứ nhìn chằm chằm vào đối phương như thế, nhìn sự thống khổ trong mắt nhau, rồi hóa thành dòng nước mắt đau khổ rồi rơi xuống, nhưng không có ai chịu nói một lời nào.
Dì Tố nhận chiếc đĩa, nhìn khuôn mặt không hề gợn sóng của Mạc Mạc dường như là vẻ không để ý, có lẽ, có lẽ là bà đã đoán sai, cô Mạc Mạc thật sự không yêu cậu Giản, bê đĩa bánh ra ngoài, dì Tố không nhịn được mà lắc đầu.
Mạc Mạc tiếp tục làm bánh, nhưng dường như có cố làm thế nào đi nữa cũng không thể làm tốt được như trước…
Giao ước của bọn họ chỉ có mấy tháng nữa thôi, cô sẽ có thể rời khỏi hắn rất nhanh ….
“Chiến Nam, nghe dì Giản nói, ở đây có bể bơi phải không?” một cô gái xinh đẹp, cố ý như vô tình hỏi người đàn ông bên cạnh, ánh mắt bị gương mặt điển trai mê người của người đàn ông hấp dẫn.
Đôi môi Giản Chiến Nam hơi cong lên, ở đây có rất nhiều thứ, tất cả đều chuẩn bị cho Mạc Mạc, chỉ tiếc cô cũng không thích, ánh mắt nhìn về người chủ nhà, cô hơi không yên lòng nói: “Cô muốn đi đâu thì cứ nói, tôi có thể đưa cô đi.”
Lạc Thi vui vẻ: “Được, có anh ở bên em rất vui.”
Giản Chiến Nam chỉ cười từ chối cho ý kiến. Hắn đưa Lạc Thi đến bể bơi, không biết trong lòng Lạc Thi đang tính toán cái gì, cô nghĩ, trong lúc bơi lội có lẽ sẽ tiếp xúc thân mật hơn với Giản Chiến Nam.
Đi vào phòng bơi, Lạc Thi có thể nghe được tiếng thịch thịch, chẳng lẽ có người bơi ở trong đó? lại lắng nghe, lại thấy được một mùi kỳ quái.
Lúc cô và Giản Chiến Nam đi xuyên qua bên ngoài cửa phòng khách, lúc đi vào đến bể bơi thì trên mặt Lạc Thi đủ mọi thần sắc, chỉ thấy một bể bơi hơn 1000 m2 với một đoàn cá cảnh bơi qua bơi lại đang chơi đùa. Lạc Thi cầm chặt chiếc túi trong tay, trong túi có một chiếc áo tắm gợi cảm, chẳng khác gì là một loại mỉa mai.
“Cảm thấy thế nào?” khóe môi Giản Chiến Nam cong lên, ánh mắt đang nhìn đàn cá chơi đùa. Đây đều là kiệt tác của Mạc Mạc, những chú cá nhỏ được nuôi cho đến lớn như bây giờ.
Lạc Thi cười ngượng ngùng “Rất … sáng tạo”. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì ai cũng không dám tin, bể bơi xa hoa này lại chỉ dùng để nuôi cá, quả thực là phí của trời, Lạc Thi không nhịn được mà nghĩ, đầu của Giản Chiến Nam có phải toàn là đậu hũ không.
Cô cũng không hề biết, Giản Chiến Nam lại dung túng một người phụ nữ, một người phụ nữ tên là Mạc Mạc như thế.
Giản Chiến Nam đi tới bên thùng đựng thức ăn cho cá rồi rải xuống dưới bể nước, đàn cá thi nhau cướp thức ăn, sau đó bỏ thùng thức ăn xuống, quay đầu nhìn về phía Lạc Thi “Cô Lạc, muốn bơi không?”
“A…không, chỉ là tò mò muốn nhìn mà thôi.” Lạc Thi cố gắng cười “Chúng ta ra ngoài đi, mấy con cá này được nuôi rất tốt.”
Hai người đi ra ngoài, trong mặt Lạc Thi đều rất ảo não. Giản Chiến Nam lại không nói gì, chỉ đi như thế, quan hệ của hai người vẫn dậm chân tại chỗ, hắn không mở miệng thì cô liền chủ động. Đi được một đoạn thì Lạc Thi đột nhiên nói “Chiến Nam, em còn nghe dì nói, khung cảnh trong vườn hoa ở đây rất đẹp, có thể đưa em đi xem chút được không?”
“Có thể.” Khẩu khí của Giản Chiến Nam rất thản nhiên. Sau đó đưa Lạc Thi tới vườn hoa, phòng hoa thủy tinh lấp lánh rất đẹp, vẻ bề ngoài rất đẹp, giống như một tòa cung điện thủy tinh. Nhưng sau khi vào trong, Lạc Thi lại cảm thấy kỳ lạ, trong vườn hoa không có hoa gì hết, nhưng lại rất nhiều rau dưa, toàn bộ trước mắt đều không thể tưởng tượng được, Lạc Thi hoàn toàn ngây dại, nhất thời nói không ra lời.
Vốn định nhờ việc ngắm hoa để tăng thêm chút tình cảm với Giản Chiến Nam nhưng lại không ngờ cảnh tượng lại như thế, chẳng lẽ lại đi tán gẫu chuyện mấy cây ớt gì gì đó? Vấn đề là, còn có mấy câu cô không biết đó là cây gì nữa.
Giản Chiến Nam đi vào bên trong, ngồi xổm xuống, thò tay ra hái một trái nhỏ màu đỏ ở trên mặt đất, sau đó lại tìm kiếm rồi lại hái thêm được một trái màu vàng.
Một đỏ một vàng, nhỏ nhỏ giống như trứng chim cút, hắn đem trái màu đỏ để vào trong miệng rồi nhai kỹ, rất đắng, trong đầu lại không kiềm chế được nhớ tới lời nói


XtGem Forum catalog