Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2268 lượt.
thì ngọt ngào. Đảo mắt đã tới tết mừng năm mới, đây là tết vui nhất của người Trung Quốc.
Nhưng mỗi khi nhớ tới lễ mừng năm mới, tâm tình của Mạc Mạc sẽ rất kém, luôn rất nhớ người thân, cũng nhớ tới ngày đen tối đó. Lễ mừng năm mới vốn là cơ hội để cả nhà đoàn tụ, mà cô, chỉ có một mình. Xung quanh càng náo nhiệt thì cô càng cô đơn.
Nhà họ Giản cũng là một gia đình lớp, cho nên ngày tất niên Giản Chiến Nam phải ở cùng người thân, mà ngôi nhà cao cấp lớn như thể chỉ có Mạc Mạc và mấy người làm thuê nữa sống. Thực ra đã 6 năm rồi, cô đã có thói quen cô đơn như thế, cô quạnh, có thói quen lúc mừng năm mới là không có người thân bên cạnh, nhưng mà cô muốn, muốn một mái nhà ấm áp, có người thân làm bạn.
Lúc mừng năm mới, Cầm Tử có gọi điện thoại cho cô, chúc cô năm mới vui vẻ, cũng cho cô không khí vui vẻ của năm mới, cũng giúp cô vui hơn, Cầm Tử luôn oán giận Mạc Mạc không tới nhà cô ấy, mọi người cùng náo nhiệt mới vui.
Không phải Mạc Mạc không muốn, nhưng chỉ sợ nhìn thấy giây phút gia đình người khác đoàn viên vui vẻ thì cô sẽ nhớ tới ba mẹ mình, sẽ nhớ tới gia đình đã từng có, sẽ không thể khống chế được sự thống khổ ở tận sâu trong nội tâm của mình. Đứng trước cửa số, bức tranh bị nhiễm hơi nước từ màn thủy tinh, đột nhiên cảm giác phần eo xiết lại, một lồng ngực quen thuộc, ấm áp rắn chắc từ sau lưng.
Hắn cúi xuống, cằm đặt trên vai cô, nói rất trầm lắng “ Năm mới vui vẻ Mạc Mạc.” hắn chú ý tới bức tranh có ba mẹ nắm tay một cô bé nhỏ của Mạc Mạc.
“Năm mới vui vẻ,” Mạc Mạc nói, cơ thể cũng bị xoay lại, đối diện với khuôn mặt điển trai của Giản Chiến Nam, hắn giơ tay lên, một chiếc hộp tinh xảo xuất hiện trước mắt cô, đôi môi hắn hơi nhướng lên, nói “Quà năm mới.”
“Cảm ơn.” Tay Mạc Mạc nhận quà.
Trán của hắn chạm vào trán của cô, giọng nói hơi mê hoặc, ánh mắt sâu lắng mê người “Không mở ra xem chút sao?”
“Lát nữa xem.” Mạc Mạc cười.
“Em không có gì bày tỏ sao?”
Môi Mạc Mạc đặt lên môi hắn hôn một cái “Năm mới vui vẻ.”
Xem như Giản Chiến Nam hài lòng với biểu hiện của Mạc Mạc, xoay người đi ra, lúc đi tới phòng ngủ, bước chân của Giản Chiến Nam dừng lại, từ từ xoay người nhìn hình ảnh cô đơn của Mạc mạc, lẻ loi…cô đơn…
Tiếng di động đột nhiên vang lên, tay Giản Chiến Nam lấy di động ra, là trong nhà gọi tới, chắc là dục hắn về nhà để mừng năm mới, hắn nghĩ muốn để Mạc Mạc đi cùng, nhưng…ánh mắt Giản Chiến Nam trầm xuống, không còn do dự nữa mà xoay người rời đi.
Hôm nay hắn sẽ cho cô một bất ngờ.
Mạc Mạc định ở phòng đọc sách cho hết thời gian, cô đi tới trong phòng sách, nhưng tầm mắt lại rơi vào hộp quà tinh xảo trong tay, không biết bên trong là gì, cũng không định mở ra xem, chỉ mở ngăn kéo trong bàn rồi bỏ hộp quà vào đó.
Để bản thân đắm chìm trong chuyện xưa, thời gian cũng trôi qua rất nhanh, đêm không biết đã lặng lẽ tới từ lúc nào, nhìn ngang dọc cũng không biết làm gì nên đi ra khỏi phòng đọc sách.
Mới đi được vài bước thì chuông di động vang lên, lúc này ngoại trừ Cầm Tử thì sẽ không còn ai gọi điện cho cô nữa, Mạc Mạc trực tiếp nhận, nhưng ngoài ý muốn từ trong máy lại truyền đến giọng nói của Tô Thiệu Cẩn “Năm mới vui vẻ, Mạc Mạc”.
“Anh Tô?”
“Anh là người trái đất, đừng giật mình như thế”.
Mạc mạc không nín được mà cười lên.
“Có phương tiện tới đây giúp anh đây đang cô đơn không?” giọng điệu vừa vui mừng vừa lưu manh của Tô Thiệu Cần tiếp tục được truyền đến từ di động.
Mạc Mạc hơi do dự, Tô Thiệu Cẩn đã cảm nhận được “Không có?”
“Ừ”. Mạc Mạc trả lời đơn giản, cô đã cho tài xế về nhà mừng năm mới rồi, đang thời khắc như thế cô cũng không muốn gọi người khác tới.
Tô Thiệu Cẩn nói rất bi thương “Em đó, Quá thẳng đi, anh bị tổn thương rồi.”
“Em không biết lái xe, anh phải tới đón em.”
“Không thành vấn đề”.
Khi Tô Thiệu Cẩn tới bên ngoài rồi gọi cho Mạc Mạc thì cô đã mặc đồ kín không một khe hở vì sợ lạnh. Người làm thấy Mạc Mạc sắp ra ngoài nên hỏi: “Cô à, cơm tất niên đã nấu xong rồi, có thể dùng rồi.”
“Tôi ra ngoài ăn với bạn, năm mới vui vẻ, bye bye.”
“Nhưng Cậu Giản nói…”
“Được rồi, tôi sẽ về sớm một chút.”
Mạc Mạc nói xong không để ý đến ánh mắt khó xử của người làm liền xoay người đi ra ngoài, bảo vệ cũng đi theo sau cô, nhưng không quấy rầy đến Mạc Mạc, chỉ gọi điện thoại để báo cáo cho Giản Chiến Nam biết Mạc Mạc đi ra ngoài.
Lúc Mạc Mạc ra tới ngoài, thì Tô Thiệu Cẩn đã đứng đó, nghiêng người mở cửa xe, cười nói: “Chào quý cô, mời lên xe.”
Mạc Mạc khom lưng ngồi xuống, nháy mắt với Tô Thiệu Cẩn, nói rất bướng bỉnh: “Phụ vụ chu đáo, chỉ là không có tiền boa cho anh.”
“Nợ”. Tô Thiệu Cẩn đóng cửa xe, chạy sang bên kia lên xe rồi khởi động.
“Anh không đi đoàn tụ với ba mẹ sao?” hai người trò chuyện trên đường đi,
“Năm nay không qua đó, có nhiệm vụ khẩn nên không kịp thời gian.” Tô Thiệu Cẩn thản nhiên trả lời, “Muốn ăn gì?”
“Em muốn ăn một buổi tiệc cay.”
Tô Thiệu Cẩn cười, nha đầu kia vẫn còn thích ăn cay như thế.
Cơm tất niên được chọn ở một quán ăn Hồ Nam, rất nhiều người