Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2263 lượt.
m.” Mạc Mạc nói xong thì xuống xe, lúc sắp đi, Tô Thiệu cẩn gọi “Mạc Mạc, chờ một chút.”
“Hử? còn có việc gì à?”
Tô Thiệu Cẩn đưa tay vào trong đồ, như ảo thuật biến ra một đóa hoa “Tặng cho em.”
“Từ đâu ra vậy?”
“Vừa rồi lúc bị bao vây nên thuận tay lấy đó.”
“Anh Tô, anh là cảnh sát đó”.
“Anh có đặt tiền ở trong giỏ rồi, bác ấy mà làm mất thì cũng không thể trách anh.”
Trường hợp hỗn loạn như thế mà anh còn có cơ hội để làm chuyện mờ ám, một cảnh sát như thế, thật sự là đủ đen tối, Mạc Mạc nhận đóa hoa, “Cảm ơn anh, Anh Tô, hôm nay em rất vui.”
Tô Thiệu Cẩn sợ run, cười “Vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”
“Ừ, tạm biệt, lái xe cẩn thận.”
Nhìn Mạc Mạc đi vào, trong đầu Tô Thiệu Cẩn lại vang lên lời của Mạc Mạc, lại nghĩ tới khuôn mặt luôn mang theo nụ cười ngọt ngào gọi hắn là sư huynh thế này, sư huynh thế kia, trong phút chốc hoảng hốt, Tô Thiệu Cẩn lái xe rời đi.
Đánh mất, anh chưa cảm thụ được việc này, nhưng anh biết, anh chưa bao giờ với tới đó…
Mạc Mạc vào nhà mới phát hiện Giản Chiến Nam đang ở nhà, cơ thể cao to tựa trên sofa, đầu hơi ngả về phía sau, áo khoác thì đặt bên cạnh, hắn cũng tự nhiên đặt ở bên người, hơi khom người, nhìn sáng vẻ hắn như mới về nhà.
Giản Chiến Nam biết Mạc Mạc đã về, hắn ngẩng đầu nhìn thấy cô đang giật mình, vốn vẻ mặt tươi cười đến khi thấy hắn thì dần sầm lại, trong lòng lại không thoải mái.
“Sao anh đã về rồi?” Mạc Mạc thuận miệng nói, cũng đem hoa đến cắm trong bình, ngày này hàng năm, hắn đều ở lại nhà họ Giản, đều không có ngoại lệ, Mạc Mạc thấy quái lạ, liền hỏi một chút, nhưng lại không ngờ Giản Chiến Nam kỳ quái nói: “Anh về khiến em thất vọng?”
“Không, đây là nhà của anh, anh muốn về lúc nào mà chả được.” Mạc Mạc nói xong thì đi lên trên lầu, Giản Chiến Nam quát “Đứng lại.”
Bước chân Mạc Mạc dừng lại, một chút tâm tình vui vẻ cũng biến mất, cơ thể Giản Chiến Nam tới gần cô, mang theo loại cảm giác áp bức bao phủ lấy cô, cơ thể bị hắn ôm lại, xoay người lại đối mặt với hắn.
Giản Chiến Nam hỏi: “Không nói cho anh biết em đi đâu sao?”
“Đi ăn cơm với anh Tô.” Mạc Mạc trả lời lạnh nhạt, hành tung của cô hắn đều biết, hôm nay hắn về nhà là vì cô và Anh Tô ra ngoài chơi sao.
“Mạc Mạc !” hắn nhỏ nhẹ nói “Sau này không được đi gặp anh ta nữa.”
Hắn nhìn cô chằm chằm, cô nhìn lại hắn, ai cũng không nói lời nào, cuối cùng Giản Chiến Nam đẩy Mạc Mạc ra “Đi tắm đi, anh không thích trên người phụ nữ của anh có mùi người lạ. Sau này không có sự đồng ý của anh em không được đi khỏi đây.”
“Nếu anh tức giận vì cái này thì không cần, … em với anh Tô…”
“Xuỵt, nghe lời, làm theo lời anh nói.” Giản Chiến Nam hơi nhíu mày, không muốn nghe Mạc Mạc giải thích, trong đầu hắn chỉ có hình ảnh Mạc Mạc và Tô Thiệu Cẩn ở bên nhau, cô vui vẻ như một đứa nhỏ, cùng đốt pháo hoa với Tô Thiệu Cẩn, cùng nhau chơi, cùng vui vẻ với nhau.
Vui vẻ của cô đơn giản là thế, người khác có thể dễ dàng cho cô, nhưng hắn lại không thể trở thành bất cứ ai trong đó, cô toàn cười giả tạo đối với hắn, tức giận cũng rất giả, ngoan ngoãn cũng là giả.
Không phải không muốn cô vui vẻ, chỉ là muốn bản thân mình có thể khiến cô vui. Nhưng dù hắn có làm thế nào đi nữa, thì cũng đều không có kết quả, còn Tô Thiệu cẩn chỉ cần một trận pháo hoa thì đã làm được điều đó…
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam, ngay cả chút tự do này cũng không cho cô, cô hoàn toàn bị nhốt trong lồng sắt, không thể gặp người Giản Chiến Nam không thích, không thể làm việc hắn không thích. Trong lòng rất tức giận và cũng không cam lòng, Mạc Mạc cười châm biếm nói: “Anh thực sự xem tôi là người sao?”
Con mắt của Giản Chiến Nam lạnh tới cực điểm, nắm chặt cánh tay cô “Anh cho em còn chưa đủ sao? Em nói vậy là sao?”
Mạc Mạc đau khổ nói “Tôi chỉ là một con vật cưng mà anh nuôi thôi, anh bảo tôi đứng tôi phải đứng, anh bảo tôi nằm thì tôi phải nằm, anh nói phải làm việc yêu đương thì tôi cũng ngoan ngoãn phối hợp với anh, mặc dù tôi rất khó chịu, rất đau nhưng cho tới bây giờ anh vẫn không hề bận tâm.
Anh bảo tôi đi hướng đông tôi không thể đi hướng tây, anh không cho tôi tìm công việc thì tôi ở nhà. Anh bảo tôi cười tôi phải cười, anh bảo tôi khóc tôi phải khóc, anh không cho tôi gặp ai thì tôi không thể gặp người đó, không quản được tôi thì lấy bạn bè của tôi ra đe dọa.
Trên người tôi có mùi người khác, anh không muốn thì bảo tôi đi tắm, anh không muốn cho tôi ra ngoài, thì liền cấm tôi. Tôi báo cảnh sát, anh liền bịa ra tôi bị bệnh tâm thần, anh thực sự xem tôi là người sao? Anh cho tôi là cái mà tôi muốn sao? Anh chỉ giữ lấy để thỏa mãn dục vọng của anh, kiềm chế dục vọng, tôi chỉ như một con rối, anh động vào cái dây nào là tôi phải cử động theo. Ở trong mắt anh, trong tim anh tôi sớm đã không phải là người rồi, không phải sao?”
Lời nói mạnh mẽ của Mạc Mạc khiến Giản Chiến Nam im lặng như tờ. Con ngươi đen của Mạc Mạc như đóng băng, nước mắt im lặng chảy xuống không một tiếng động, là đau khổ và bất đắc dĩ t