Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.

ai Cầm Tử “Đương nhiên là phải.”
Vẻ mặt của cầm Tử đầy thương tâm, giọng mũi rất nặng “Vậy được, cậu muốn thu nhận cô gái đáng thương mình không.”
Mạc Mạc chau mày.
“Sao, không đồng ý à?” Vẻ mặt của Cầm Tử ai oán.
“Làm sao có thể.” Mạc Mạc thở dài, “Nếu là bình thường mình chỉ ước có cậu làm bạn, nhưng Cầm Tử à, chúng ta không phải là trẻ con nữa, cậu đã kết hôn rồi, là người lớn rồi, cậu cứ chạy tới đây thì Khâu Chí và người nhà sẽ lo lắng, dù là vấn đề gì đi nữa, cậu cũng đừng có trốn tránh, đúng không.”
“Nhưng mà….”
“Sao thế, nói thử xem.” Mạc Mạc rất hiếm khi thấy vẻ mặt ấp a ấp úng như thế của Cầm Tử, bình thường nha đầu kia rất xởi lởi, nếu chỉ là một việc nhỏ thì cô sẽ không phản ứng lớn như thế, mới tân hôn mà đã chạy tới chỗ của cô.
Oa, Cầm Tử khóc lên “Khâu Chí thế mà lừa đảo, anh ta lừa mình….. lâu như vậy….. anh ta cũng không nói với mình…. ở bên ngoài, anh ta còn nuôi một người phụ nữ….. Mạc Mạc, cậu nói đàn ông sao có thể như thế chứ.”
Mạc Mạc ngẩn ra, Khâu Chí có người phụ nữ khác? Cô vội đẩy Cầm Tử ra, nhìn gương mặt khóc nhè của cô, chau mày hỏi “Có thể là hiểu nhầm không, Khâu Chí không phải là người như thế…Cầm Tử, đừng khóc, đừng khóc.”
Cầm Tử khóc một hồi lâu, nói chuyện cũng không nói rõ, nên không thể làm gì khác hơn ngoài việc chờ cô khóc xong. Mạc Mạc chưa từng thấy Cầm Tử khóc, nên lúc này rất đau lòng, sao chuyện lại như thế? Nhưng mà, Cầm Tử đã không còn tỉnh táo, cô cũng không thể tỉnh táo, mặc dù giờ cô cũng hận không thể lôi Khâu Chí tới đâu để hỏi rõ, nhưng trước tiên cô cần an ủi Cầm Tử cho tốt đã.
Qua một lúc lâu, sau sự an ủi của Mạc Mạc thì rốt cuộc Cầm Tử cũng ngừng khóc, kể chuyện xẩy ra hôm nay cho Mạc Mạc nghe. Hưởng trăng mật trở về đang rất vui vẻ, Khâu chí quay về công ty để đi làm. Cầm Tử cũng bắt đầu đi làm, nhưng trưa hôm nay khi ra ngoài ăn cơm, cô mới ra tới cửa công ty, bị một người phụ nữ hắt nước khiến cả người ướt nhẹp. người phụ nữ kia mắng cô là hồ ly tinh, tiểu tam, nói cô ta mới là bạn gái chính của Khâu Chí.
Lúc ấy đang là giờ cao điểm, đồng nghiệp cũng chạy lại xem, người qua đường cũng không ít, lúc đó Cầm Tử rất bối rối, nhưng nếu cầm Tử nén giận thầm khóc thì không phải là Cầm Tử, cô cũng hung dữ dạy dỗ lại người phụ nữa kia,
Cô là người vợ mà Khâu Chí cưới hỏi đàng hoàng, sợ ai chứ, nhưng cuối cùng, người phụ nữa kia hỏi cô có dám đi cùng cô ta tới một nơi hay không. Lúc đó Cầm Tử còn do dự, nếu người phụ nữ này biến thái thì làm sao.
Đồng nghiệp ủng hộ cô, bảo cô đi, bọn họ sẽ ở bên ngoài tiếp ứng, suy tính thì người phụ nữ này cũng không dám làm loạn, cuối cùng Cầm Tử cũng đi tới nhà của người phụ nữ đó, đương nhiên cô cũng bảo đồng nghiệp tản đi, chuyện xấu trong nhà không thể phơi ra ngoài.
Không thể phủ nhận trong nhà người phụ nữ này có dấu vết của Khâu Chí, người phụ nữ đó còn nói cho Cầm Tử biết, căn nhà này là Khâu Chí mua cho cô ta, bọn họ yêu nhau nhiều năm rồi, nếu không vì ả hồ ly tinh Cầm Tử xuất hiện thì người Khâu Chí lấy tuyệt đối là cô ta.
Lúc đầu Cầm Tử cũng rất mẫn cảm với cuộc sống của Khâu Chí, đồng ý lấy Khâu Chí, cô đã bỏ ra rất nhiều dũng khí, nhưng khi bị cô gái này gây ầm ĩ, trái tim Cầm Tử trở nên rối loạn, dù tất cả những gì người phụ nữ này nói không có nghĩa gì hết, nhưng dù sao cũng không thể xem như chưa từng có chuyện gì.
Trong lòng đã rất khó chịu rối tinh rối mù, nhưng không quen chịu thua người khác, trước khi đi cầm Tử cũng nói với người phụ nữ này: “Bây giờ tôi là vợ của Khâu Chí, chuyện trước kia, dù trước kia hai người có chuyện gì đi nữa, cũng chỉ là một cái P, đừng tưởng rằng như thế thì có thể phá hoại chúng tôi, cô nằm mơ à.’
Cầm Tử vừa nói thì nước mắt cũng chảy theo, Mạc Mạc hiểu được Việc này quá bất ngờ, “Cầm Tử, cậu cũng nói đó, cậu là vợ của Khâu Chí, cậu gả cho anh ấy nên tin tưởng anh ấy, cậu đã hỏi Khâu Chí chưa?”
Cầm Tử đưa tay lau nước mắt “Mình hỏi, anh ta đã thừa nhận….” cầm Tử vừa nói thì nước mắt cũng chảy xuống, không làm sao có thể nín được.
Mạc Mạc ôm Cầm Tử, vỗ vỗ lưng cô “Được rồi, trước hết cậu cần tỉnh táo, đừng khóc nữa, cậu nói muốn ở đây thì cứ tới ở, cho đến khi cậu không muốn ở nữa mới thôi, được không?”
“Được……. nếu anh ta tới…. cậu không được bán đứng mình đó.” Cầm Tử ngang ngạnh nói, vẻ mặt vừa đau khổ vừa mê mang.
“Được, biết rồi, quan hệ của chúng ta là gì chứ, cậu có muốn nghỉ một chút không.”
“Muốn.” Cô khóc nhiều nên đã mệt. Chiếm lấy giường của Mạc Mạc, trên mặt đầy nước mắt nhưng chỉ trong một lát thì đã ngủ thiếp đi. Mạc Mạc đắp chăn cho Cầm Tử, đi ra phòng sách, chỉ thấy Khâu Chí đã đứng ở ngoài, vẻ mặt rất lo lắng và bất an, thấy Mạc Mạc đi ra, vẻ mặt của anh ta đã mất đi vẻ thoang thả như trước “Cầm Tử, cô ấy…’
Mạc Mạc chau mày nhìn Khâu chí, cô hỏi nghiêm túc “Cô ấy ngủ rồi, Khâu Chí, những điều cầm Tử nói là thật sao?”
“Không phải như cô ấy nghĩ đâu, tôi còn chưa nói hết thì cô ấy đã nổi khùng lên rồi…. tôi sẽ giải thích rõ với cô ấy.” Khâu Chí muốn đi vào, nhưng Mạc Mạc ngăn anh ta lại, “